Phía sau chiêu bài “dân chủ, nhân quyền”

Sau khi chế độ xã hội xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, phương Tây đã “hí hửng” cho rằng, cơ hội “ngàn vàng” đã đến để xóa bỏ các nước xã hội chủ nghĩa còn lại, sớm thực hiện giấc mộng “bá chủ thế giới”.

Do sự biến đổi mau lẹ của thời cuộc nên phương thức “kinh điển” là dùng vũ khí, bạo lực vũ trang, gây chiến tranh, đổ quân xâm lược nước khác đã trở nên lỗi thời. Vì vậy, “diễn biến hòa bình” với các chiêu bài “dân chủ”, “nhân quyền”, “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập”,… được phương Tây coi là những “ngón đòn độc chiêu”, hấp dẫn, được đưa vào các chương trình nghị sự, trở thành điểm “then chốt” của chiến lược đối ngoại thời hậu “chiến tranh lạnh” của phương Tây và là phương thức hữu hiệu nhất để họ áp đặt các giá trị dân chủ, nhân quyền tư sản “kiểu phương Tây” vào Việt Nam và nhiều nước trên thế giới với những toan tính phiêu lưu, mạo hiểm: chuyển hóa các nước vốn đã từng là xã hội chủ nghĩa theo quỹ đạo của phương Tây, tạo thuận lợi để họ xếp đặt lại trật tự thế giới sau khi chế độ xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ.

Rõ ràng, phương Tây đang ngộ nhận là họ “đứng trên người khác”, là trung tâm văn hóa phát triển, đỉnh cao của nền dân chủ, có quyền ban phát cái gọi là “dân chủ, nhân quyền” cho toàn nhân loại; thực hiện công việc “nhân đạo” là đi “khai hóa văn minh” cho các dân tộc phương Đông mà theo họ là “lạc hậu”, “kém cỏi”, “chậm tiến”. Vì thế, họ ra sức tán dương sứ mệnh “cứu vớt loài người”, vạch sẵn các chương trình “can thiệp sâu vào nội bộ nhiều nước”, phán xét, xếp loại các nước này về mức độ thực hiện dân chủ, nhân quyền theo “tiêu chuẩn phương Tây” và nếu quốc gia, dân tộc nào làm trái ý họ, muốn trượt ra ngoài “vòng cương tỏa” của họ, thì ngay lập tức, bị họ đưa vào danh sách “các nước còn nhiều hạn chế về quyền tự do, dân chủ”, là đối tượng “cần theo dõi”, “chỉnh đốn” với các thứ bậc cao, thấp khác nhau.

Thông qua hoạt động này, phương Tây ngang nhiên không chỉ tự cho mình là trung tâm của thế giới, “điểm hẹn” mà loài người cần gặp gỡ, vươn tới, rằng chỉ có các nước phát triển ở phương Tây mới là đại diện chân chính cho nền dân chủ, nhân quyền, là hình mẫu của sự phát triển kinh tế, văn hóa, khoa học và công nghệ…,mà các quốc gia, dân tộc khác cần phải làm theo; hơn thế, họ còn trắng trợn can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của các nước có độc lập, chủ quyền, ép buộc các nước đang phát triển “quay theo vòng xoáy” thực hiện sự sắp đặt của họ, ràng buộc các nước này, trong đó có Việt Nam bằng những điều khoản cam kết về “viện trợ kinh tế”, “giúp đỡ nhân đạo” mà bất đắc dĩ, các nước nghèo phải chấp nhận, làm theo, v.v …

Phương Tây không hề “đếm xỉa” đến sự khác biệt giữa các quốc gia, dân tộc, vùng miền, giữa các nước ở phương Đông và phương Tây cũng như đặc điểm văn hóa, chính trị, kinh tế, phong tục, tập quán của mỗi quốc gia, dân tộc. Bằng văn hóa và lối sống phương Tây họ đang phủ lên các quốc gia, dân tộc đang phát triển “làn sóng văn hóa dân chủ, nhân quyền phương Tây” buộc mọi người phải thừa nhận rằng, chỉ có văn hóa dân chủ, nhân quyền phương Tây mới là hình mẫu chuẩn mực nhất mà nhân loại cần đạt tới, Việt Nam và các nước đang phát triển cần phải đi theo và làm theo. Họ đã và đang tung ra luận thuyết cực kỳ nguy hiểm “dân chủ không biên giới”, “nhân quyền cao hơn chủ quyền” và coi đó là chuẩn mực để thực hiện “chủ nghĩa can thiệp mới”. Côxôvô, Irắc, Ápganixtan, Lybi, Xiri là kết quả của những cuộc thử nghiệm mà phương Tây sắm vai “vừa ăn cướp vừa la làng”, “vừa là tội phạm vừa là thánh nhân”.

Tuy nhiên, điều mà họ hứa hão là đem đến cho các nước này nền dân chủ, quyền con người, tự do, độc lập thì sau nhiều năm can thiệp chẳng thấy đâu, chỉ thấy ở các quốc gia đó, máu đổ thêm nhiều, những vụ đánh bom liều chết, khủng bố với hàng chục ngàn dân thường vô tội bị thiệt mạng; ở đó chẳng có một ngày yên ả, đã và đang thấm đầy máu và nước mắt, nạn đói, bệnh tật, thất học tràn lan, phụ nữ và trẻ em khổ ải đến cùng cực… Hãy nhìn từng dòng người di cư đói khát đang vượt biển Địa Trung Hải để đến châu Âu với hy vọng mong manh tìm kiếm cuộc sống an lành, lánh nạn chiến tranh, loạn lạc. Vì sao họ phải rời bỏ nhà bỏ cửa, rời bỏ quê hương, đất nước, chấp nhận cuộc sống tỵ nạn, lưu vong ở châu Âu? Phải chăng kẻ đi phân phát dân chủ, nhân quyền lại chính là kẻ đang cướp đi quyền làm chủ, quyền sống làm người của những thường dân vô tội? Giày xéo lên độc lập, chủ quyền của các quốc gia có chủ quyền vậy mà họ cho là đi thực hiện sứ mệnh “khai hóa, giáo hoá”? Nếu không có cái chết thảm thương của cậu bé ba tuổi nằm trên bãi biển nọ mà một nhà báo tìm thấy, tung ảnh lên mạng internet, liệu những người “đội mũ đỏ” ở phương Tây có ngồi vào bàn tính chuyện chấp nhận giải cứu dòng người tỵ nạn ấy không, hay họ vẫn “kiên trì” xây dựng tường cao, hào sâu để ngăn cản dòng người tỵ nạn đi vào nước họ?

Bình luận bằng tài khoản Facebook

7 thoughts on “Phía sau chiêu bài “dân chủ, nhân quyền”

  • 29 Tháng Mười Hai, 2015 at 9:42 sáng
    Permalink

    Với mưu toan bá chủ thế giới, Mỹ và phương Tây luôn sử dụng chính sách “cây gậy và củ cà rốt”. Đối với các quốc gia dễ mua chuộc, họ đưa ra chiêu bài kinh tế, viện trợ để giành lấy sự ủng hộ; đối với các quốc gia mà theo họ là “cứng đầu”, Mỹ và phương Tây có thể sử dụng “chiến lược hòa bình”, cuộc chiến tranh không khói súng để chống phá chính quyền nước đó. Hoặc khi các biện pháp gây sức ép về chính trị, kinh tế, bao vây cấm vận không đạt được mục đích, Mỹ và phương Tây có thể nhân danh dân chủ, nhân quyền tiến hành can thiệp quân sự và phát động chiến tranh. Chính vì vậy, cần phải tỉnh táo trước chiêu bài “dân chủ”, “nhân quyền” kiểu phương Tây.

    Reply
  • 29 Tháng Mười Hai, 2015 at 10:20 sáng
    Permalink

    Nền dân chủ Mỹ và phương Tây vẫn luôn được những kẻ mang danh “nhà dân chủ” coi như “thiên đường”; giá trị nhân quyền phương Tây luôn được các nhà cầm quyền Mỹ nuôi dưỡng tham vọng “xuất khẩu” đi các quốc gia, dân tộc khác Một số “nhà dân chủ” giả hiệu người Việt vẫn luôn kêu gào, coi Mỹ là hình tượng tiêu biểu, phổ quát của “dân chủ, nhân quyền”. Họ phủ nhận, xuyên tạc tình hình ổn định, môi trường hoà bình của Việt Nam. Hơn lúc nào hết chúng ta cần nêu cao tinh thần cảnh giác trước cái gọi là “thiên đường dân chủ” ấy.

    Reply
  • 29 Tháng Mười Hai, 2015 at 2:16 chiều
    Permalink

    dân chủ, nhân quyền là quyền của người dân, quyền của con người, những quyền ấy phù hợp với sự phát triểncủa xã hội, của truyền thống và văn hóa của đất nước và nó không trái với Hiến pháp và pháp luật, quyền đó phải là sự tôn trọng người khác tôn trọng quốc gia khác. Đó là dân chủ nhân quyền văn minh. Còn những quốc gia phương Tây, tự cho mình là đất nước văn minh, đất nước có dân chủ, nhân quyền rồi đi áp đặt, rồi bắt các nước khác phải theo họ thì họ mới công nhận là đất nước đó có dân chủ nhân quyền. Tệ hơn họ còn lợi dụng dân chủ, nhân quyền để can thiệp một cách thô bạo vào công việc nội bộ của các quốc gia khác, Từ đó có thể thấy cách họ nói và họ làm đã có sự mâu thuẫn, qua đó có thể thấy lúc này họ đã hiện rõ nguyên hình tâm địa thâm độc là đằng sau dân chủ nhân quyền là dã tâm mướn chống phá Đảng Cộng sản Việt Nam, chống phá sự nghiệp cách mạng của đất nước ta chứ không phải là cái gì tốt đẹp cả.

    Reply
  • 29 Tháng Mười Hai, 2015 at 3:02 chiều
    Permalink

    không thể phủ nhận là mỹ và phương tây là những nước đã phát triển, là trung tâm của thế giới. nhưng cũng không ai phủ nhận những “thành quả” mà mỹ và phương tây đã “khai sáng” cho các dân tộc khác và việt nam trong lịch sử. vậy nên không chỉ dân tộc việt nam mà bất kỳ người dân yêu chuộng hòa bình nào khác trên thế giới sẽ không bao giờ tin và thèm cái bánh vẽ “tự do, dân chủ, nhân quyền kiểu phương tây” ấy một lần nữa.

    Reply
  • 31 Tháng Mười Hai, 2015 at 8:37 sáng
    Permalink

    Điều 1, Hai công ước nhân quyền 1966 và đoạn 2 Nghị quyết 1514 năm 1960của Liên Hợp quốc quy định: “Tất cả mọi dân tộc (tức là quốc gia, dân tộc = đất nước) có quyền dân tộc tự quyết. Để thực hiện quyền này, họ có quyền tự do lựa chọn chế độ chính trị, tự do theo đuổi phát triển kinh tế xã hội”. Ấy vậy mà, các nước Tư bản phương tây, họ tự cho mình cái quyề có thể can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của các quốc gia có độc lập, chủ quyền, nhằm thay đổi lực chính quyền do nhân dân bầu ra để thiết lập một chế độ chính trị thân phương tây. Đó có phải là dân chủ, nhân quyền hay không? Những kẻ tự coi mình là hoạt động vì nhân quyền thì lại chà đạp và công lý, tự do, quyền của người khác, của dân tộc khác.
    Vậy, phía sau các chiêu bài “dân chủ, nhân quyền’ kia là gì? Nếu như không phải là một mưu đồ chính trị đen tối của chủ nghĩa tư bản
    Không, dân tộc Việt Nam kiên quyết và kiên định với mục tiêu mà dân tộc ta đã lựa chọn, Chúng ta hãy cảnh giác, quyết không để mắc mưu các thế lực thù địch,phản động.

    Reply
  • 31 Tháng Mười Hai, 2015 at 5:11 chiều
    Permalink

    Nhân quyền ở Mỹ đã ra gì đâu mà Mỹ đòi “mang” nhân quyền kiểu Mỹ đi ban phát cho thế giới. Hằng năm, cảnh sát Mỹ bắn chết cả ngàn người Mỹ “ở bên ngoài tòa án”, cảnh sát Mỹ xử tử hàng ngàn người da màu “thay cho tòa án Mỹ”.
    Cảnh sát da trắng bắn “công dân da màu Mỹ”, tước đoạt quyền sống – thứ nhân quyền quan trọng bậc nhất của các “công dân da màu Mỹ” – nhưng rồi chính quyền Mỹ đã xử lý những cảnh sát da trắng ấy ra sao thì cả nước Mỹ đã biết, cả thế giới này đã biết rõ.

    Reply
  • 2 Tháng Một, 2016 at 2:56 chiều
    Permalink

    Những quốc gia phương Tây, tự cho mình là đất nước văn minh, đất nước có dân chủ, nhân quyền rồi đi áp đặt, rồi bắt các nước khác phải theo họ thì họ mới công nhận là đất nước đó có dân chủ nhân quyền. Tệ hơn họ còn lợi dụng dân chủ, nhân quyền để can thiệp một cách thô bạo vào công việc nội bộ của các quốc gia khác, Từ đó có thể thấy cách họ nói và họ làm đã có sự mâu thuẫn, qua đó có thể thấy lúc này họ đã hiện rõ nguyên hình tâm địa thâm độc là đằng sau dân chủ nhân quyền là dã tâm mướn chống phá Đảng Cộng sản Việt Nam, chống phá sự nghiệp cách mạng của đất nước ta chứ không phải là cái gì tốt đẹp cả.

    Reply

Gửi phản hồi

error: Content is protected !!