Cái “gốc” vô cùng ác độc của “diễn biến hòa bình”

Thuật ngữ “diễn biến hòa bình” xuất hiện lần đầu tiên năm 1949. Ngày 20 tháng 7 năm 1949, ngoại trưởng Mỹ lúc đó là Akisơn trong một bức thư gửi Tổng thống Truman đã sử dụng khái niệm “diễn biến hòa bình” để chỉ sự chuyển hóa chế độ xã hội chủ nghĩa thành chế độ tư bản chủ nghĩa. Sau đó, khái niệm này đã nhanh chóng trở thành phổ cập trên thế giới.

“Diễn biến hòa bình” (peaceful evolution) còn có các tên gọi khác như: “chuyển hóa hòa bình” (peaceful transformation), “biến đổi hòa bình” (peaceful change), “vượt trên hòa bình” (beyond peace)… Hiện nay, có nhiều cách tiếp cận, định nghĩa khác nhau về “diễn biến hòa bình”. Tuy nhiên, các cách tiếp cận và lý giải về chiến lược “diễn biến hòa bình” đều thống nhất cho rằng: “Diễn biến hòa bình” là chiến lược tổng hợp của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch sử dụng các biện pháp phi quân sự là chủ yếu, kết hợp với răn đe quân sự, nhằm lật đổ chế độ xã hội chủ nghĩa mà không cần chiến tranh.

“Diễn biến hòa bình” là chiến lược cơ bản của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch nhằm lật đổ chế độ chính trị – xã hội của các nước xã hội chủ nghĩa từ bên trong, chủ yếu bằng biện pháp phi quân sự. Tính chất phản động của chiến lược “diễn biến hòa bình” được thể hiện ở mục tiêu xóa bỏ chủ nghĩa xã hội với tư cách là một hình thái kinh tế – xã hội tiên tiến nhất và là xu thế vận động, phát triển của tiến bộ xã hội. “diễn biến hòa bình” chống phá các nước xã hội chủ nghĩa một cách toàn diện trên tất cả các mặt, các lĩnh vực của đời sống xã hội. “Diễn biến hòa bình” chủ yếu dùng lực lượng gián tiếp là con người và phương tiện mọi mặt của chính đối phương, đánh phá từ trong nội bộ kết hợp với hỗ trợ bên ngoài làm cho đối phương sụp đổ và tan rã nhanh chóng, nhưng người ta dễ mơ hồ, ngộ nhận rằng chủ nghĩa tư bản đã thay đổi về bản chất, không còn hiếu chiến.

Chiến lược “diễn biến hòa bình” chủ yếu dựa trên các mối quan hệ xã hội để luồn lách sử dụng theo ý đồ của kẻ chủ mưu bằng những thủ đoạn khôn khéo, tinh vi tạo nên sức “hủy diệt” lớn bên trong, đẩy đối phương đến trạng thái suy yếu toàn diện dẫn đến rối loạn nội bộ và sụp đổ nhanh, rất nhẹ nhàng, êm ả mà kẻ chủ mưu vẫn tạo được vỏ bọc “trong sạch”, “hữu nghị”, “nhân đạo”, “không can thiệp vào công việc nội bộ” của nước khác.

Phương tiện chủ yếu để đạt được mục đích của “diễn biến hòa bình” là sự hấp dẫn về vật chất, núp dưới danh nghĩa viện trợ bằng con đường quan hệ nhà nước hoặc phi chính phủ, được tiến hành rất đa dạng và linh hoạt, làm cho đối phương, mê muội, mắc mưu. Chiến lược “diễn biến hòa bình” mang tính chất toàn cầu, không có giới hạn về không gian, thời gian, khó phân biệt chiến tuyến. Đây là cuộc chiến dai dẳng, gặm nhấm lòng người, phá từ trong nội bộ, kết hợp với hỗ trợ tích cực bên ngoài, làm tiêu tan ý chí của đối phương. Nhịp điệu phát triển và kết cục của “diễn biến hòa bình” diễn ra từ từ, không vội vã, ít khốc liệt như chiến tranh, nhưng hiệu quả thu được lại rất lớn, vượt xa dự đoán khi nó đã chín muồi.

Thủ đoạn chủ yếu trong chiến lược “diễn biến hòa bình” là tạo dựng và thúc đẩy những nhân tố phản động chống đối ngay trong lòng các nước xã hội chủ nghĩa, đẩy các nước này vào tình trạng khó khăn, khủng hoảng toàn diện về chính trị, tư tưởng, kinh tế, khoa học kỹ thuật, văn hóa, quân sự, ngoại giao; trong đó lấy tiến công về chính trị, tư tưởng là then chốt, kinh tế là mục tiêu cơ bản, quân sự giữ vai trò răn đe. Qua đó, làm chuyển hóa từng bước các nước xã hội chủ nghĩa theo con đường tư bản chủ nghĩa; hoặc sử dụng lực lượng chống đối ngay trong nước kết hợp với sự hỗ trợ bên ngoài để thực hiện bạo loạn phản cách mạng, lật đổ chính quyền các nước xã hội chủ nghĩa.

Quá trình hình thành, phát triển của chiến lược “diễn biến hòa bình” có thể chia ra thành ba giai đoạn cơ bản: Giai đoạn từ 1945 đến giữa những năm 80 của thế kỷ XX, đây là giai đoạn hình thành của chiến lược “diễn biến hòa bình”. Giai đoạn từ cuối những năm 80 đến đầu những năm 90 của thế kỷ XX, đây là giai đoạn chủ nghĩa đế quốc lợi dụng các khuyết điểm, sai lầm trong cải tổ, cải cách, đổi mới của Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu đẩy mạnh “diễn biến hòa bình” làm cho chế độ xã hội chủ nghĩa ở các nước này thất bại. Giai đoạn từ đầu những năm 90 của thế kỷ XX đến nay, giai đoạn này là sự điều chỉnh chiến lược của chủ nghĩa đế quốc nhằm sử dụng “diễn biến hòa bình” thủ tiêu các nước xã hội chủ nghĩa còn lại.

“Diễn biến hòa bình” ở Việt Nam: Sau khi chế độ xã hội chủ nghĩa theo mô hình Xô viết ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa tan rã, các thế lực thù địch tiếp tục thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình” đối với các nước xã hội chủ nghĩa còn lại, trong đó Việt Nam là một trọng điểm. Sở dĩ các thế lực thù địch xác định Việt Nam là một trọng điểm của “diễn biến hòa bình” là vì Việt Nam là một trong các nước xã hội chủ nghĩa có vị trí đặc biệt và có uy tín, ảnh hưởng lớn đối với phong trào cách mạng và thế giới ngày nay. Việt Nam là một dân tộc anh hùng đã từng đánh thắng các cuộc chiến tranh xâm lược dưới mọi hình thức của các thế lực thù địch; là tấm gương kiên định con đường cách mạng theo định hướng xã hội chủ nghĩa; sự nghiệp đổi mới đang trên đà thắng lợi, đặc biệt là hội chứng Việt Nam vẫn chưa thế xóa bỏ được trong đầu chính giới Mỹ.

Việt Nam đang có những điều kiện để các thế lực thù địch có thể sử dụng, lợi dụng thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình”, cụ thể là: Hậu quả của các cuộc chiến tranh còn nặng nề trên cả phương diện vật chất lẫn tinh thần. Quá trình đổi mới, bên cạnh những thành tựu to lớn cũng xuất hiện những vấn đề tiêu cực trên nhiều lĩnh vực của đời sống xã hội. Việt Nam đang chủ động và tích cực hội nhập quốc tế một cách rộng rãi, đa dạng hóa, đa phương hóa, đây chính là cơ hội, là điều kiện thuận lợi để các thế lực thù địch thực hiện mưu đồ chuyển hóa chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Trong nước vẫn còn những phần tử phản động, cơ hội sẵn sàng tiếp tay cho các phần tử thù địch từ bên ngoài hoạt động phản cách mạng, chống phá chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Vấn đề dân tộc, tôn giáo ở Việt Nam vẫn còn nhiều yếu tố phức tạp để các thế lực thù địch đẩy mạnh lợi dụng nhằm thực hiện âm mưu “diễn biến hòa bình”. Sự khủng hoảng trầm trọng của chủ nghĩa xã hội hiện thực cũng như sự tan rã, thất bại của chế độ xã hội chủ nghĩa theo mô hình Xô viết ở Liên Xô và Đông Âu đã có những tác động tiêu cực tới một bộ phận người dân Việt Nam. Trong nội bộ Đảng, chính quyền Nhà nước, cơ quan đoàn thể, tổ chức chính trị xã hội nước ta còn có người thoái hóa, biến chất về tư tưởng, chính trị, sa đọa về đạo đức, phẩm chất.

Mục tiêu “diễn biến hòa bình” ở Việt Nam của các thế lực thù địch là nhằm xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Phương châm chỉ đạo của chiến lược “diễn biến hòa bình” là “mềm, ngầm, sâu”. “diễn biến hòa bình” là chính, kết hợp răn đe quân sự có lựa chọn và khi có thời cơ; xây dựng lực lượng phản động người Việt Nam ở trong và ngoài nước. Chúng tập trung phá hoại có trọng điểm; chui sâu, leo cao vào các cơ quan lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, lực lượng vũ trang; phá hoại kinh tế là trọng tâm, chống phá chính trị, tư tưởng là mũi nhọn đột phá. Thủ đoạn hoạt động chống phá, chủ yếu là từ “diễn biến hòa bình”, tạo ra quá trình “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” từ trong nội bộ chúng ta và tiến tới bạo loạn lật đổ. Thực hiện “diễn biến hòa bình” ở Việt Nam, chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch tiến hành chống phá một cách toàn diện. Lĩnh vực tư tưởng, chính trị, là “mũi đột phá” nhằm xâm nhập sâu, chuyển hóa từ gốc bên trong và bên trên của Đảng, Nhà nước ta. Các thế lực thù địch tập trung tuyên truyền phủ định chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đả kích trực diện vào những vấn đề cơ bản, cốt lõi trong nền tảng tư tưởng, lý luận của Đảng, chế độ xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Chúng dùng mọi thủ đoạn phủ định tư tưởng Hồ Chí Minh, đối lập giữa tư tưởng Hồ Chí Minh với học thuyết Mác – Lênin. Triệt để khai thác các vấn đề phức tạp trong xã hội nhằm đả kích, phủ định toàn diện vai trò lãnh đạo của Đảng, chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Chúng tập trung hạ uy tín đối với các lãnh đạo cao cấp của Đảng, Nhà nước, kích động chia rẽ nội bộ nhằm phá vỡ mối quan hệ giữa Đảng với quần chúng, làm cho cán bộ, đảng viên, quần chúng hoang mang, dao động, mất niềm tin vào Đảng, đòi thay đổi lãnh đạo cao cấp của Đảng, Nhà nước.

Tập trung truyền bá tư tưởng đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, quan niệm về nhân quyền tư sản, tư tưởng ly khai, tự trị dân tộc; truyền bá đề cao, tuyệt đối hóa các quyền tự do, dân chủ, quyền con người theo mẫu hình tư sản, đặc biệt là các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do lập hội, quyền tự do tôn giáo, quyền của các dân tộc thiểu số…để từng bước tạo “cơ sở tư tưởng, lý luận” cho việc hình thành các tổ chức, lực lượng chính trị đối lập ở nước ta.

Các thế lực thù địch, tìm cách đưa người vào các cơ quan tham mưu, nghiên cứu về đường lối, chính sách, pháp luật và cơ quan tuyên truyền để có điều kiện lồng ghép những vấn đề về đa nguyên, đa đảng, tự do dân chủ theo chuẩn mực phương Tây vào các chủ trương, chính sách của Đảng và pháp luật của Nhà nước ta. Thúc đẩy sự ra đời của các tổ chức “độc lập” nhằm hình thành môi trường đa nguyên chính trị, tạo tiền đề cho sự xuất hiện các tổ chức chính trị đối lập ở Việt Nam. Thông qua các tổ chức “độc lập”, lôi kéo quần chúng vào các hoạt động dưới danh nghĩa “vì mục tiêu chung”, “thúc đẩy sự tham gia của người dân vào công việc của chính quyền”, với chiêu bài phản biện chính sách, phản biện xã hội, đấu tranh chống tham nhũng, bảo vệ môi trường…để hình thành tâm lý phản kháng, ý thức đấu tranh của quần chúng chống lại các chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước.

Thực hiện xuyên tạc đòi xét lại lịch sử nhằm hạ uy tín của Đảng, lôi kéo quần chúng chống Đảng. Các thế lực thù địch tung ra nhiều tài liệu liên quan đến các vụ án chính trị trước đây, kèm theo đó là cuộc vận động ngầm trong số những phần tử cơ hội chính trị, xét lại, hoặc dưới danh nghĩa “thư ngỏ”, “kiến nghị”… Tất cả các hoạt động chống phá của các thế lực thù địch đều có nội dung xuyên tạc lịch sử, đổi trắng thay đen, làm lẫn lộn giữa công và tội, giữa người cách mạng và kẻ phản dân, hại nước, nhằm mục tiêu gây mất niềm tin, hoài nghi trong nhân dân đối với Đảng, Nhà nước ta.

Lĩnh vực kinh tế, được các thế lực thù địch xác định là một mục tiêu cơ bản trong chiến lược “diễn biến hòa bình”. Các thế lực thù địch triệt để lợi dụng việc cổ phần hóa, thị trường chứng khoán để hỗ trợ, tác động, thúc đẩy kinh tế tư bản tư nhân phát triển, từng bước làm suy yếu, vô hiệu hóa, mất dần vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước, đưa nền kinh tế nước ta chệch hướng xã hội chủ nghĩa.

Thông qua hợp tác kinh tế để lôi kéo, mua chuộc người trong nội bộ ta làm tay sai cho chúng. Lấy danh nghĩa giúp Việt Nam đào tạo cán bộ kỹ thuật, cán bộ quản lý phục vụ hợp tác kinh tế để tuyển chọn người đi đào tạo ở nước ngoài, qua đó mua chuộc, khống chế giao nhiệm vụ để sau khi về nước sẽ là lực lượng nòng cốt trong thực hiện “diễn biến hòa bình” trên lĩnh vực kinh tế. Thông qua hoạt động kinh tế để tiếp cận, móc nối, mua chuộc những cán bộ yếu kém về phẩm chất, bản lĩnh chính trị, mua chuộc vợ, con cán bộ cao cấp và thân nhân của họ, qua đó gián tiếp lôi kéo họ; dùng kinh tế để hỗ trợ, nâng đỡ những phần tử cơ hội chính trị “chui sâu, leo cao” chờ thời cơ hoạt động, phá hoại từ bên trong nội bộ ta. Lợi dụng doanh nghiệp 100% vốn nước ngoài gây dựng cơ sở chính trị chống đối, ngầm phá hoại đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước ta. Thông qua hợp tác đầu tư kinh tế ở các vùng miền, địa bàn kinh tế – quốc phòng trọng điểm của ta để khai thác bí mật quốc phòng – an ninh.

Dùng sức mạnh kinh tế thông qua hợp tác để thực hiện ý đồ chuyển hóa chế độ chính trị, với phương châm, tư tưởng chỉ đạo: “đầu vào kinh tế, đầu ra chính trị”. Thông qua việc ký kết hợp tác kinh tế, chúng đặt ra những điều kiện ràng buộc về chính trị. Thông qua hợp tác kinh tế để du nhập, chuyển hóa quan điểm tư tưởng, chính trị, đạo đức, lối sống…dần tạo ra một “lớp người mới” thân phương Tây, với mục đích để “con cháu họ tự lật đổ cha, ông”.

Lĩnh vực văn hóa – xã hội được coi là một vấn đề then chốt trong chiến lược “diễn biến hòa bình” chống Việt Nam. Các thế lực thù địch tập trung xuyên tạc, bôi đen giá trị văn hóa, đạo đức lối sống xã hội chủ nghĩa, đồng thời du nhập văn hóa, đạo đức, lối sống tư sản. Khuyến khích khuynh hướng đòi văn hóa, văn nghệ hoạt động độc lập với chính trị; lôi kéo văn nghệ sĩ sáng tác theo khuynh hướng văn hóa, nghệ thuật phương Tây, coi rẻ truyền thống văn hóa dân tộc, khuyến khích các biểu hiện văn hóa cá nhân cực đoan nhằm tạo ra một thế hệ mất gốc, phủ nhận giá trị truyền thống dân tộc, thích đua đòi, ăn chơi hưởng lạc, thực dụng…

Thông qua giao lưu văn hóa, đặc biệt là thông qua các phương tiện thông tin đại chúng, qua internet… nhằm xuyên tạc, làm cho tư tưởng, lối sống tư sản xâm nhập vào đời sống xã hội ta, lấn át các giá trị truyền thống dân tộc tốt đẹp. Lợi dụng hợp tác văn hóa để tiếp xúc, mời các nhà văn, các đoàn nghệ thuật sang thăm, học tập, “trao đổi” văn hóa, thông qua đó tác động họ nhanh chóng quên đi lý tưởng xây dựng xã hội mới – xã hội xã hội chủ nghĩa, tiếp thụ, truyền bá văn hóa phương Tây vào Việt Nam.

Triệt để lợi dụng, khai thác các vấn đề xã hội nhạy cảm như: dân tộc, tôn giáo, “tự do”, “dân chủ”, “nhân quyền”…để phá vỡ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, gây chia rẽ giữa Đảng với nhân dân, kích động chống đối, nhen nhóm các tổ chức phản động, tạo ra xung đột tại các “điểm nóng”. Lợi dụng các hiện tượng tiêu cực, tham nhũng, mâu thuẫn xã hội để kích động nhân dân khiếu kiện tập thể, gây rối, phá vỡ nền tảng chính trị – xã hội để tạo cớ can thiệp vào nước ta.

Lĩnh vực đối ngoại, các thế lực thù địch thực hiện chính sách “ngoại giao nhân quyền” và tấn công ngoại giao. Chúng tác động đến các nước và các tổ chức mà Việt Nam có quan hệ, trong đó có cả việc thông qua Liên hợp quốc để gây sức ép đòi Việt Nam phải “tôn trọng dân chủ, nhân quyền”, phải thực hiện “tự do”, “dân chủ”, “nhân quyền” theo kiểu phương Tây. Yêu cầu các nước, các tổ chức kinh tế quốc tế sử dụng vấn đề “dân chủ”, “nhân quyền” làm điều kiện tiên quyết trong các quan hệ đối ngoại với Việt Nam, để gây sức ép và can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam.

Thông qua các tổ chức nước ngoài vào Việt Nam dưới danh nghĩa tổ chức “phi chính phủ”, “từ thiện”, hoạt động tham quan, du lịch, trao đổi văn hóa, khoa học, nghệ thuật để tuyên truyền, từng bước làm chuyển hóa tư tưởng chính trị trong cán bộ, đảng viên và nhân dân. Lợi dụng các hoạt động đối ngoại để tiến hành các hoạt động tình báo, gián điệp, cài cắm, móc nối cơ sở ngầm trong nội địa và chỉ đạo các lực lượng phản động trong nước chống phá cách mạng Việt Nam.

Lợi dụng Việt Nam mở rộng quan hệ ngoại giao với các nước trên thế giới và khu vực để thúc đẩy sự hợp tác toàn diện và vô điều kiện, nhằm âm mưu “hòa tan” Việt Nam. Lợi dụng các quan hệ quốc tế về tôn giáo, về đối ngoại để đẩy mạnh các hoạt động tuyên truyền chống đối Nhà nước Việt Nam, thực hiện các hoạt động truyền đạo trái phép, tăng cường các yêu sách gây áp lực với chính quyền, kích động một bộ phận giáo dân làm mất ổn định tình hình chính trị – xã hội, v.v..

Bên cạnh thực hiện “diễn biến hòa bình”đối với nước ta, các thế lực thù địch đang đẩy mạnh nhiều hoạt động thâm độc nhằm thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” từ bên trong nội bộ Đảng và Nhà nước ta. Chúng sử dụng tổng hợp các biện pháp trên các lĩnh vực, kết hợp “nội công, ngoại kích”, tác động từ trong ra và từ ngoài vào nhằm chuyển hóa chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta. Trong thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, tùy từng đối tượng và phạm vi tác động mà các thế lực thù địch sử dụng thủ đoạn, nội dung, hình thức và phương pháp khác nhau, nhưng chúng luôn đặt trọng tâm thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” vào cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng, Quốc hội, Chính phủ và đội ngũ cán bộ, đảng viên của Đảng là lực lượng nòng cốt trong triển khai, tổ chức thực hiện đường lối, chủ trương, chính sách phát triển đất nước, cầu nối giữa Đảng với quần chúng nhân dân.

Trong quá trình thực hiện “diễn biến hòa bình” chống phá cách mạng Việt Nam, các thế lực thù địch luôn xác định Quân đội Nhân dân Việt Nam là một trong những mục tiêu trọng điểm. Bởi vì, chúng ý thức rất rõ vị trí, vai trò của Quân đội Nhân dân Việt Nam, thể hiện thông qua chức năng của Quân đội là: đội quân chiến đấu, đội quân công tác và đội quân sản xuất, đặc biệt là trong giai đoạn xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt nam xã hội chủ nghĩa hiện nay. Âm mưu cơ bản, lâu dài, xuyên suốt mà các thế lực thù địch tiến hành chống phá Quân đội Nhân dân Việt Nam là thực hiện “phi chính trị hóa” quân đội. Thực chất của âm mưu này là nhằm thủ tiêu, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng đối với quân đội. Với mục tiêu “phi chính trị hóa” quân đội, các thế lực thù địch tập trung thực hiện một số thủ đoạn chính sau đây: Chúng tập trung phá hoại trận địa tư tưởng cách mạng của Quân đội ta. Chúng tìm mọi cách xóa bỏ vai trò nền tảng của chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh trong đời sống chính trị – tinh thần của quân đội. Chúng muốn thông qua hoạt động “diễn biến hòa bình” để làm cho quân đội xa rời mục tiêu, lý tưởng chiến đấu, suy thoái bản chất giai cấp công nhân, biến quân đội cách mạng kiểu mới của giai cấp công nhân thành công cụ bạo lực thuần túy, từng bước chuyển hóa lập trường tư tưởng vô sản sang lập trường tư sản, tạo ra quá trình “tự diễn biến” trong nội bộ quân đội, đẩy quân đội đứng ngoài chính trị.

Chúng đòi xóa bỏ cơ chế lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng đối với Quân đội Nhân dân Việt Nam; tập trung phá hoại nguyên tắc hoạt động công tác đảng, công tác chính trị, hạ thấp vai trò của đội ngũ chính ủy, chính trị viên, cán bộ chính trị trong quân đội; đối lập tổ chức đảng với tổ chức chỉ huy, chính ủy, chính trị viên với người chỉ huy; tuyệt đối hóa nhiệm vụ phát triển kinh tế, coi nhẹ, buông lỏng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc; nhập nhằng, đảo lộn bạn – thù, đối tượng – đối tác; đề cao thuyết “vũ khí luận” trong điều kiện mới, coi nhẹ yếu tố chính trị, tinh thần, gây chia rẽ, mất đoàn kết giữa Đảng với quân đội, quân đội với nhân dân và công an.

Các thế lực thù địch tập trung phá hoại bản chất, truyền thống tốt đẹp của quân đội, làm lu mờ hình ảnh “Bộ đội Cụ Hồ”. Chúng tích cực tuyên truyền văn hóa, lối sống, đạo đức tư sản phương Tây nhằm mục đích thay đổi các giá trị văn hóa, đạo đức, lối sống cách mạng của “Bộ đội Cụ Hồ”, các giá trị văn hóa, đạo đức, lối sống, truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Tiến hành kích động, phân hóa nội bộ quân đội, chia rẽ cán bộ với chiến sĩ, Quân đội Nhân dân với các ngành kinh tế – xã hội khác.

Chúng làm mọi cách để tạo ra sự thờ ơ về chính trị trong cán bộ, chiến sĩ, trong đó tập trung vào đối tượng quân nhân là thanh niên, chiến sĩ mới, cán bộ, sĩ quan trẻ. Chúng muốn làm cho thế hệ quân nhân trẻ hiện nay quên quá khứ hào hùng của dân tộc, hấp thụ lối sống thực dụng kiểu Mỹ, từ đó đối lập với các thế hệ quân nhân đi trước, quay lưng lại với Đảng, với cách mạng. Lợi dụng triệt để những khuyết điểm, tiêu cực trong quá trình đổi mới, hội nhập để tác động, gây hiệu ứng tiêu cực trong một bộ phận cán bộ, chiến sĩ kém bản lĩnh, phai nhạt niềm tin vào công cuộc đổi mới đất nước do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo.

Chúng thường nhằm vào những người có chức vụ cao trong quân đội, những văn nghệ sĩ, trí thức có trình độ chuyên môn và uy tín nghề nghiệp cao để tìm sơ hở, sai lầm, bộc lộ sự thiếu vững vàng, kiên định về quan điểm chính trị của họ nhằm lôi kéo, chuyển hóa họ ngả dần về phía chúng. Đặc biệt, chúng dùng mọi cách móc nối, kích động những phần tử thoái hóa biến chất, bất mãn với chế độ, tư tưởng dao động, nhận thức lệch lạc tiến hành khoét sâu vào nội bộ quân đội, gieo rắc tâm lý hoài nghi thiếu tin tưởng trong quần chúng đối với Đảng, với chế độ, làm nảy sinh nhân tố mất ổn định từ bên trong.

Các thế lực thù địch triệt để lợi dụng chủ trương mở rộng quan hệ đối ngoại quân sự, quốc phòng để thực hiện các âm mưu, thủ đoạn “diễn biến hòa bình”. Chúng lôi kéo Việt Nam tham gia các liên minh quân sự ở khu vực do Mỹ lãnh đạo; yêu cầu ta tham gia liên minh “chống khủng bố”; xâm nhập vào lĩnh vực giáo dục, đào tạo của quân đội để cài cắm tình báo, gián điệp.

Lợi dụng các hội thảo khoa học, các cuộc tiếp xúc giữa các nhà khoa học quân đội ta với quân đội nước ngoài, các cuộc tiếp xúc, trao đổi, tọa đàm, phỏng vấn, viết lịch sử chiến tranh…để tuyên truyền các quan điểm quân sự tư sản phương Tây vào quân đội ta, từng bước làm thay đổi nhận thức, quan niệm của các nhà khoa học Quân đội Nhân dân Việt Nam về những vấn đề quân sự quốc phòng. Trên cơ sở đó, từng bước đưa mô hình quân đội phương Tây thay mô hình quân đội cách mạng, nhằm thực hiện “phi chính trị hóa” quân đội.

Lợi dụng một số khuyết điểm, sai lầm trong thực hiện chính sách hậu phương quân đội, chính sách người có công để kích động một số người bất mãn, nhẹ dạ tập trung khiếu kiện tập thể, kéo dài, mang tính tự phát làm rối loạn trật tự an ninh. Kích động một số cựu chiến binh với chiêu bài “chống tham nhũng” để gây rối, làm mất ổn định chính trị – xã hội, cố tình khêu gợi lại những sai sót, những án oan, sai trong quá khứ, đồng thời thêu dệt các sự kiện này nhằm kích động, gây bức xúc tâm lý trong một bộ phận nhân dân.

Bình luận bằng tài khoản Facebook

4 thoughts on “Cái “gốc” vô cùng ác độc của “diễn biến hòa bình”

  • 20 Tháng Một, 2016 at 9:20 chiều
    Permalink

    Để tiến hành đấu tranh phòng chống chiến lược “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch, theo tôi cần tiến hành đồng bộ nhiều giải pháp, song cần tập trung làm tốt công tác tuyên truyền, giáo dục, nâng cao nhận thức của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân về âm mưu, thủ đoạn chống phá của các thế lực thù địch đối với nước ta trên tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội, đặc biệt là việc phổ biến lối sống thực dụng, cá nhân, hưởng lạc của phương Tây trong điều kiện toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế. Những mưu toan này nguy hiểm ở chỗ nó chủ yếu hướng vào thế hệ trẻ, bởi đây là rường cột của nước nhà trong tương lai và là những người chưa có kinh nghiệm, chưa hiểu biết cặn kẽ về thủ đoạn của kẻ thù.

    Reply
  • 20 Tháng Một, 2016 at 11:49 chiều
    Permalink

    đưng thấy lạt mềm mà bảo trói gà không chặt, đừng thấy mưa nhỏ mà bảo trời không mưa ngược lại, lạt mềm buộc chặt, mưa dầm thấm lâu. “diễn biến hòa bình” cũng thế nếu ai không cảnh giác, không đề cao tinh thần yêu nước, yêu thương con người, sống vì mọi người… thì người đó rất dễ bán mình cho quỷ dữ lúc nào không hay.

    Reply
  • 21 Tháng Một, 2016 at 9:51 sáng
    Permalink

    Đấu tranh phòng, chống chiến lược “diễn biến hòa bình”, “phi chính trị hóa quân đội”, “tự diễn biến” thực chất là cuộc đấu tranh giai cấp, đấu tranh dân tộc vô cùng gay go, quyết liệt, phức tạp trong giai đoạn mới của cách mạng Việt nam. Với những âm mưu, thủ đoạn hoạt động chống phá vừa trắng trợn, thô bạo vừa nham hiểm, xảo quyệt của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch, đòi hỏi toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta cần nâng cao tinh thần cảnh giác cách mạng, chủ động phòng ngừa và kiên quyết đấu tranh làm thất bại mọi âm mưu của chúng./.

    Reply
  • 23 Tháng Một, 2016 at 7:22 chiều
    Permalink

    Cái nguy hiểm của chiến lược “Diễn biến hòa bình” mà các thế lực thù địch và chủ nghĩa đế quốc đang tiến hành ở nước ta chính là “thẩm thấu tư tưởng”. Âm mưu của chúng là hàng giờ, hàng ngày tuyên truyền những luận điệu xuyên tạc về chủ nghĩa xã hội, “vẽ ra miền đất hứa” với lối sống đầy đủ vật chất làm tha hóa bản chất cách mạng và trung thành của cán bộ, đảng viên và nhân dân, xóa bỏ chủ nghĩa xã hội, tiến tới đi theo chủ nghĩa tư bản. “Diễn biến hòa bình” không khác gì những con mối, con mọt đang gặm nhấm móng nhà chủ nghĩa xã hội của chúng ta.

    Reply

Gửi phản hồi

error: Content is protected !!