Phải chăng ở Việt Nam một đảng duy nhất cầm quyền là không dân chủ?

Dân chủ hiểu theo nghĩa đích thực và nói một cách ngắn gọn đó là quyền lực thuộc về nhân dân, nhân dân có quyền làm chủ trên mọi lĩnh vực của đời sống xã hội và được bảo đảm bằng pháp luật. Dân chủ đích thực như thế chỉ có trong nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, một nền dân chủ do Đảng Cộng sản lãnh đạo.

Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển năm 2011) của Đảng Cộng sản Việt Nam nêu rõ: “Dân chủ xã hội chủ nghĩa là bản chất của chế độ ta, vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự phát triển đất nước”. Chế độ dân chủ ở Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo, là dân chủ của đa số, vì đa số và người lao động; là chế độ mà ở đó, nhân dân lao động làm chủ trên tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội, “tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về Nhân dân mà nền tảng là liên minh giữa giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và đội ngũ trí thức”, được pháp luật bảo đảm; là thể hiện quyền lực của nhân dân, tập trung và “thông qua hoạt động của Nhà nước, của cả hệ thống chính trị và các hình thức dân chủ trực tiếp, dân chủ đại diện”.

Thực tiễn ở Việt Nam hiện nay cho thấy, mọi đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước đều vì lợi ích của nhân dân, có sự tham gia ý kiến của nhân dân. Nhân dân lao động là chủ thể mọi quyền lực; quyền lợi và nghĩa vụ, quyền hạn và trách nhiệm, cống hiến và hưởng thụ gắn bó chặt chẽ với nhau. Mọi người dân đều trực tiếp hay gián tiếp đề đạt nguyện vọng và đóng góp ý kiến của mình cho các cơ quan công quyền. Các kênh bảo đảm và phát huy quyền làm chủ của nhân dân ngày càng được mở rộng và hoạt động hiệu quả. “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” trở thành quy chế, thiết chế dân chủ trong xã hội; là phương châm hành động của người dân trong xây dựng hệ thống chính trị; là yêu cầu ứng xử của cán bộ trong tiếp xúc, quan hệ với nhân dân và chăm lo đến nhân dân.

Trong các cuộc bầu cử Quốc hội và hội đồng nhân dân các cấp ở Việt Nam, tỷ lệ cử tri đi bầu rất cao. Tỷ lệ đại biểu là nữ, người dân tộc thiểu số, chức sắc tôn giáo trong Quốc hội ngày càng cao (tỷ lệ đại biểu là nữ trong Quốc hội đứng thứ hai trong khu vực châu Á – Thái Bình Dương, đứng thứ 9/135 nước trên thế giới). Việc truyền hình trực tiếp các phiên chất vấn của Quốc hội; việc thực hiện đối thoại trực tuyến của Thủ tướng Chính phủ, các bộ trưởng… với nhân dân; những cuộc tiếp xúc của các đại biểu Quốc hội với cử tri; việc lấy ý kiến rộng rãi trong các tầng lớp nhân dân về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992,… đã tạo điều kiện tốt hơn cho người dân thực hiện quyền làm chủ, thực thi quyền kiểm tra, giám sát các hoạt động của Nhà nước và đề đạt nguyện vọng, ý kiến của mình.

Ở Việt Nam, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo được bảo đảm ngày càng tốt trong thực tế. Hiện nay, có khoảng 70.000 chức sắc trong các tổ chức tôn giáo đang hoạt động tại hơn 24.000 cơ sở thờ tự trên cả nước; có hơn 20 triệu người theo tôn giáo. Quyền tự do báo chí, tự do hội họp được thực hiện theo quy định của pháp luật. Đến năm 2012, cả nước có 786 cơ quan báo chí in với 1.016 ấn phẩm, 67 đài phát thanh – truyền hình trung ương và cấp tỉnh, 47 đơn vị hoạt động truyền hình cáp, 9 đơn vị truyền dẫn tín hiệu truyền hình cáp, sản xuất 62 kênh truyền hình trả tiền.

Những ví dụ trên đã thể hiện một cách rõ ràng và sinh động quyền làm chủ, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do ngôn luận, báo chí… của nhân dân; thể hiện sâu sắc bản chất tốt đẹp, ưu việt của chế độ dân chủ ở nước ta. Đó không phải là sự “hạn chế”, “vi phạm dân chủ” như các thế lực thù địch cố tình gán ghép, xuyên tạc.

Thực tế trên khẳng định rõ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt nam đối với xã hội và Nhà nước, đối với chế độ dân chủ là không thể phủ nhận. Nhà báo Đinh Viết Tứ, một người Mỹ gốc Việt, để đập lại những luận điệu đòi xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam của một số kẻ chống đối ở hải ngoại đã viết: “Tôi thấy nhất định phải có một đảng chịu trách nhiệm trong công cuộc xây dựng, phát triển đất nước, hiện không có lực lượng nào có thể đứng ra làm việc đó, ngoài Đảng Cộng sản”. Từ bỏ vai trò lãnh đạo, cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam, thực hiện đa đảng chắc chắn sẽ không phải là dân chủ hơn. Điều tệ hại sẽ đến là đất nước mất ổn định, kinh tế đổ vỡ, xã hội hỗn loạn, rơi vào thảm họa như đã từng xảy ra ở một số nước, tất cả đều giáng cả lên đầu nhân dân, dân chủ chỉ là cái cớ cho sự tranh giành quyền lực giữa các phe phái.

Tình trạng suy thoái, tham nhũng, vi phạm dân chủ nhất thiết phải được khắc phục thật sự hiệu quả theo tinh thần Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 khóa XI của Đảng. Phải quán triệt sâu sắc quan điểm: Toàn bộ hoạt động của Đảng phải xuất phát từ lợi ích và nguyện vọng chính đáng của nhân dân trong thực tiễn. Đồng thời, có cơ chế cụ thể để nhân dân thực hiện trên thực tế quyền làm chủ trực tiếp và quyền làm chủ thông qua các cơ quan đại diện của mình. Phát huy dân chủ phải đi liền với tăng cường pháp chế, đề cao trách nhiệm công dân, giữ vững kỷ luật, kỷ cương xã hội. Đây là yêu cầu rất cơ bản để bảo đảm và phát huy dân chủ trong xã hội; khẳng định trên thực tế Đảng Cộng sản Việt Nam là “lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội” như Hiến pháp đã hiến định. Do vậy, vấn đề đặt ra đối với chế độ dân chủ ở Việt Nam hiện nay là phải thực hiện tốt hơn nữa sự cầm quyền, sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Nhà nước và xã hội. Phải chăm lo bảo vệ, nâng cao vai trò và năng lực lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam ngang tầm với đòi hỏi của nhiệm vụ mà dân tộc, nhân dân ta đã và đang đặt lên vai Đảng.

Như vậy, có thể thấy rằng, những luận điệu xuyên tạc thực tế dân chủ ở Việt Nam, cho rằng chế độ một đảng lãnh đạo, cầm quyền không bảo đảm dân chủ, đòi đa nguyên, đa đảng,… là một thủ đoạn thâm độc trong chiến lược “diễn biến hòa bình” chống phá cách mạng Việt Nam, nhằm xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với xã hội của các lực thù địch. Chúng ta cần hết sức cảnh giác với những luận điệu sai trái này. Mọi mưu đồ và hành động chống phá, đòi thủ tiêu sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đã và đang bị chính nhân dân và nền dân chủ ở Việt Nam bác bỏ, làm phá sản./.

Bình luận bằng tài khoản Facebook

2 thoughts on “Phải chăng ở Việt Nam một đảng duy nhất cầm quyền là không dân chủ?

  • 2 Tháng Sáu, 2016 at 7:33 sáng
    Permalink

    Dân chủ không phụ thuộc vao chế độ một đảng hay đa đảng ma phụ thuộc vao Đảng câm quyên có đảm bảo phát huy được quyền làm chủ của nhân dân trong các lĩnh vực của đời sống hay không. Thực tế cũng đã chứng minh, nhiều quốc gia theo chế độ đa nguyên, đa đảng nhưng đời sống của nhân dân vẫn gặp muôn vàn khó khăn, quyền và lợi ích của phần đông trong xã hội chưa được phát huy. Trong khi đó, Việt Nam dù chỉ có duy nhất một đảng nhưng nhân dân luôn thể hiện va phát huy được quyên lam chủ của minh.

    Reply
  • 8 Tháng Sáu, 2016 at 2:30 chiều
    Permalink

    Dân chủ bao giờ cũng được biểu hiện trong hiện thực hết sức phong phú, đa dạng với những trình độ, cấp độ rất khác nhau. Nền dân chủ của các xã hội khác nhau có những nét tương đồng nhưng cũng có những nét khác biệt. Chính nét tương đồng, đặc điểm chung làm nên giá trị nhân loại phổ biến của dân chủ. Nền dân chủ của mỗi quốc gia phụ thuộc vào trình độ phát triển kinh tế – xã hội, trình độ dân trí… và năng lực thực hành dân chủ của đông đảo quần chúng của quốc gia ấy. Không có một nền dân chủ chung chung, không bản sắc phù hợp với mọi quốc gia, mọi dân tộc. Do đó, không thể mang nền dân chủ của xã hội này làm khuôn mẫu áp đặt cho nền dân chủ của xã hội khác.

    Reply

Gửi phản hồi