Sự tác động, “bợ đỡ” của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đối với “diễn biến hòa bình”

Sự tác động trở lại của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đối với “diễn biến hòa bình” chống phá Việt Nam là vô cùng to lớn với sự tàn phá đặc biệt nguy hiểm. Tiến trình, hệ quả và xu hướng tác động của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đối với “diễn biến hòa bình” chống phá Việt Nam cũng rất tinh vi, xảo quyệt.

Để nhận biết rõ hơn mối quan hệ giữa hiện tượng quá trình đối lập, chống phá chủ nghĩa xã hội từ bên ngoài với hiện tượng tự thân là thoái hóa, biến chất chủ nghĩa xã hội từ bên trong này, một lần nữa lại phải nhận thức rõ thêm về “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa”, để qua đó mà hiểu sâu sắc hơn về chiều hướng tác động trở lại của nó đối với “diễn biến hòa bình”.

Từ thực tiễn lịch sử và sự đúc kết nhận biết về chúng, người ta có thể phân biệt được rằng, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” không phải là “diễn biến hòa bình”. Nó là sự suy thoái, thoái hóa, biến chất của một phần, một bộ phận bên trong của con người và chế độ xã hội chủ nghĩa trong quá trình vận động và phát triển đi lên của con người và chế độ xã hội chủ nghĩa. Nói các khác, đó là sự vận động thụt lùi, sự tự đào thải những cái không còn đúng, không phù hợp với tiến trình, quy luật vận động, phát triển của chính con người và chế độ xã hội chủ nghĩa. “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” cũng là sự vận động hợp quy luật của quá trình đào thải, tự loại bỏ những thói hư, tập xấu, những “ung nhọt” của chủ nghĩa xã hội, như V.I.Lênin đã từng chỉ ra.

“Diễn biến hòa bình” là chiến lược của chủ nghĩa đế quốc nhằm xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa, tác động chuyển hóa các nước xã hội chủ nghĩa đi theo quỹ đạo của chủ nghĩa tư bản. Mặc dù không phải là một, song “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” có mối quan hệ tương hỗ, tác động qua lại với “diễn biến hòa bình”. “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” cũng còn là một trong những hệ quả nảy sinh từ phương thức, thủ đoạn “diễn biến hòa bình”. Nói về mối quan hệ trở lại của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đối với “diễn biến hòa bình” cần quan tâm đến nhận định của một nhà nghiên cứu của cơ quan Công an Việt Nam là: “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” thúc đẩy “diễn biến hòa bình”, thúc đẩy cái gọi là “cách mạng màu” ở trong các nước xã hội chủ nghĩa cũng như các nước đối lập, đối đầu với Mỹ và đồng minh”[1].

Tiến trình và hệ quả của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” về nhận thức, tư tưởng chính trị là sớm muộn cũng sẽ dẫn đến sự thay đổi hành vi, hành động chống đối về chính trị của cá nhân hay tổ chức. Đó là vấn đề tất yếu. Do vậy, cần phải hết sức cảnh giác, không thể coi thường, nhất là phải thấy được tính chất nguy hại của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ.

Sự tác động trở lại của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, về bản chất, là sự “cộng sinh” và cộng hưởng của hai quá trình chống phá và làm thui chột, đã tiêu vong của chủ nghĩa xã hội một thời, tất yếu “diễn biến hòa bình” và “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” có sự quan hệ mật thiết, tác động qua lại với nhau. Tuy nhiên, khi xét trên phương diện điều kiện khách quan và chủ quan, thì “diễn biến hòa bình” là nhân tố khách quan, cái bên ngoài tác động gián tiếp và làm chuyển hóa chế độ xã hội chủ nghĩa. Còn “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” là nhân tố chủ quan, tác động trực tiếp làm thui chột, héo mòn và biến chất chế độ xã hội chủ nghĩa. Suy cho đến cùng, sự biến mất của một sự vật, hiện tượng, quá trình đều do cái mẫu thuẫn bên trong, cái quá trình vận động, biến đổi và diễn tiến bên trong quyết định. Theo đó, để có thể làm nguy hại, đổ vỡ hay sụp đổ được chủ nghĩa xã hội hay không đều do sức mạnh và thực lực của hiện tượng, quá trình “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa’ trong chế độ xã hội đó gây nên đến mức độ nào. Những tác động khách quan, bên ngoài của “diễn biến hòa bình”, dù có mạnh mẽ, quyết liệt đến đâu cũng chỉ là nhân tố thứ yếu, không quyết định trực tiếp.

Từ mối quan hệ giữa các chủ quan và cái khách quan này và từ thực tiễn lịch sử cho thấy sự tác động trở lại “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đối với “diễn biến hòa bình” trên các vấn đề chủ yếu sau:

“Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trở thành điều kiện tiên quyết của “diễn biến hòa bình”. Như đã thấy, mục tiêu chiến lược của “diễn biến hòa bình” là nhằm xóa bỏ chủ nghĩa xã hội một cách êm ấm, lẵng lẽ, “không khói súng”. Nhưng để thực hiện được mục tiêu đó nhất thiết chủ nghĩa đế quốc và các thế lực phản động phải có “đồng minh” hay nói cách khác là có “nội ứng” từ bên trong đó là những con người, những tổ chức, lực lượng đã thoái hóa, biến chất, đã “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” rồi. Không có các phần tử đã thoái hóa, biến chất hỗ trợ, giúp sức và trực tiếp đứng ra làm lay động chủ nghĩa xã hội từ bên trong thì “diễn biến hòa bình” dù có tác động mạnh mẽ và ghê gớm đến đâu cũng không có điều kiện thực hiện các mưu đồ thẩm thấu và chuyển hóa trong hòa bình của chiến lược “diễn biến hòa bình”.

Tính chất quyết định của cái bên trong đối với cái bên ngoài này đã được thực tiễn lịch sử quyết đấu giữa chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản, đế quốc hàng thập niên qua chứng minh. Nếu không có sự thoái hóa và biến chất của một bộ phận cán bộ, đảng viên, nhất là những cán bộ, đảng viên giữ vị trí chủ chốt, quyết định sinh mệnh của Đảng Cộng sản Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu như kiểu Goóc-ba-chốp, như En-sin; không có sự bất mãn, bất đồng của số ít đến số nhiều đội ngũ cán bộ, đảng viên trong xã hội cũng như trong bộ máy công quyền và sức mạnh của Nhà nước Liên Xô; không có sự chán nản, mất niềm tin của một bộ phận đến nhiều bộ phận dân chúng, và có những hành động tàn đồng, xuống đường tham gia phản đối Đảng Cộng sản và tiến công Xôviết tối cao… thì làm sao các nước thù địch phương Tây, đứng đầu là Mỹ có thể thực hiện thành công được chiến lược “diễn biến hòa bình” của chúng. Theo đó, không có suy thoái, biến chất như kiểu của một bộ phận cán bộ cơ sở; và cũng như không có sự chênh lệch giàu nghèo, không có sự bất bình đẳng giữa các dân tộc, làm mất dần không gian sinh tồn, không có sự bất bình của một bộ phận dân chúng, cũng như không có sự tham gia chính quyền với tính chất “hai mặt” của một bộ phận cán bộ người dân tộc thiếu số, thì làm sao các thế lực phản động và thù địch bên ngoài có thể gây nên được sự bạo động mang tính chất chính trị của đồng bào một số tỉnh ở Tây Nguyên trong năm 2001 và 2004 được…

Nhận thức được điều kiện tiên quyết này của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đối với “diễn biến hòa bình” là rất cần thiết đối với nhân dân, nhất là đội ngũ cán bộ, đảng viên và các cấp ủy, chính quyền các cấp trong hệ thống chính trị nước ta. Chúng ta cần phải đề cao cảnh giác, kết hợp nhiều biện pháp đấu tranh, phòng ngừa để triệt tiêu hay cũng ít ra hạn chế được nguyên nhân chủ yếu, phát sinh từ bên trong này của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, góp phần làm thất bại chiến lược “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch.

“Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” tạo môi trường thuận lợi, mảnh đất “mầu mỡ” cho “diễn biến hòa bình” tăng cường, củng cố và triển khai thực hiện các âm mưu, thủ đoạn và phương thức chống phá chủ nghĩa xã hội. Nhìn một cách tổng quát, thì “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” chính là “cầu nối”, là “đường dẫn” tạo điều kiện, thời cơ cho “diễn biến hòa bình” thể hiện một các đầy đủ bản chất chống phá chủ nghĩa xã hội của nó. Thông qua “mảnh đất”, “môi trường” này của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” mà “diễn biến hòa bình” phơi bày và thể hiện toàn bộ âm mưu, thủ đoạn, nội dung, hình thức, phương thức, phương tiện tiến công chống phá một cách “hòa bình”, lặng lẽ và êm thấm của chúng. Qua đây, mà củng cố ý chí, quyết tâm, âm mưu và thủ đoạn đen tối và hiểm ác, đẩy nhanh cấp độ và tốc độ chống phá chủ nghĩa xã hội của nó. Không có “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trên các đối tượng, lĩnh vực, con người và tổ chức bên trong thì “diễn biến hòa bình” không thể nào áp dụng được các chiến lược, sách lược, lẫn âm mưu, thủ đoạn tinh vi và xảo quyệt của nó. Không có các biểu hiện, hình thức, phương tiện và lực lượng bên trong chế độ của đối phương trợ giúp thì dù mục tiêu, ý định có nham hiểm, hùng mạnh và hiện đại đến đấu thì chiến lược “diễn biến hòa bình” cũng chỉ là những ảo tưởng và hoài vọng đen tối của chủ nghĩa đế quốc, các thế lực phản động và hiếu chiến. “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” tác động trở lại ở việc tạo ra môi trường thuận lợi ở bên trong cho các thế lực phản động “thi thố”, thí nghiệm và thể hiện các mưu đồ đánh gục chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản trên thế giới bằng chiến lược “diễn biến hòa bình” của chúng.

 “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” tạo cơ sở thuận lợi cho “diễn biến hòa bình” mau chóng đạt được mục tiêu chiến lược của nó. Xét đến cùng, “diễn biến hòa bình” có đạt được mục tiêu chống phá và xóa bỏ chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản thế giới cũng như ở từng nước xã hội chủ nghĩa hay không, nhanh hay chóng đều trông cậy vào chính “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” sẽ tạo ra và tạo thêm các cơ sở về tư tưởng chính trị, kinh tế, văn hóa – xã hội, cũng như quốc phòng – an ninh và đối ngoại của đối phương suy thoái, biến chất và chuyển hóa đến mức độ nào. Thời cơ, cấp độ và phương thức, lực lượng hỗ trợ, chi viện và can thiệp, từ bên ngoài đến đâu của phương Tây, đứng đầu là đế quốc Mỹ và các lực lượng chống cộng chỉ có thể được quyết định khi những điều kiện chính trị – xã hội, quốc phòng, an ninh của nước đối phương đã bị hư hỏng đến đâu do “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” gây nên.

Sự tác động thuận chiều của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đối với “diễn biến hòa bình”. “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” và “diễn biến hòa bình” luôn có mối quan hệ chặt chẽ, tác động qua lại và đồng điệu với nhau. Với một bên là làm thoái hóa, biến chất con người và những yếu tố cấu thành chủ nghĩa xã hội, còn một bên là làm chuyển hóa và sụp đổ chủ nghĩa xã hội, thì cố nhiên là chiều hướng tác động giữa chúng luôn đồng nhất với nhau. “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” bên trong mỗi con người, tổ chức của chủ nghĩa xã hội rồi đến một lúc nào đó tất yếu sẽ tiệm tiến, rơi vào quỹ đạo của sự bịa đặt, xuyên tạc lý tưởng của chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản và cuối cùng đạt đến sự phản bội, quay lại chống phá chính lý tưởng, tổ chức và thành quả của chủ xã hội, sự nghiệp của giai cấp công nhân và nhân dân lao động đã hằng mơ ước và tốn bao công sức, mồ hôi và xương máu để xây đắp nên.

Sự tác động thuận chiều của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” theo “diễn biến hòa bình” diễn ra trên tất cả các phương diện, từ cá nhân, tổ chức đến các mặt, các lĩnh vực của đời sống kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội, quốc phòng, an ninh và đối ngoại của đất nước. Nó cũng diễn ra ở mọi cấp, từ cơ sở, cơ quan, đơn vị đến địa phương và trung ương. Sự tăng, giảm nhịp điệu, tốc độ và tần suất của có cũng khuôn theo nhịp điệu chống phá từ bên ngoài. Mọi cơ sở, lực lượng, phương tiện và tổ chức của các nhóm, bộ phận “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” hàng ngày, hàng giờ cũng được huy động và tham gia vào quá trình “diễn biến hòa bình” với tần suất ngày càng tăng, nhịp điệu ngày càng nhanh. Đặc biệt là các biểu hiện, hình thức của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” sẽ ngày càng tăng lên, theo một phương chiều nhất định để theo kịp các âm mưu, thủ đoạn hết sức thâm độc và hiểm ác của “diễn biến hòa bình” ngày càng tăng lên mạnh mẽ, quyết liệt hơn trong sự chống phá chủ nghĩa xã hội.

Với sự nhận thức đúng đắn, hơn cả là tinh thần nhiệt huyết cách mạng của nhân dân, sự vững vàng của Đảng và lòng trung thành tuyệt đối với sự nghiệp cách mạng của đội ngũ cán bộ, đảng viên, thì sự cộng sinh và cộng hưởng của những âm mưu, thủ đoạn và biểu hiện đen tối của “diễn biến hòa bình” và “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” tất yếu sẽ thất bại./.

[1] Thiếu tướng, GS,TS. Phạm Ngọc Hiền, Nhận diện và phòng, chống nguy cơ “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, noichinh.vn, 18-01-2014.

Bình luận bằng tài khoản Facebook

2 thoughts on “Sự tác động, “bợ đỡ” của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đối với “diễn biến hòa bình”

  • 1 Tháng Chín, 2016 at 8:19 sáng
    Permalink

    “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” không phải ở đâu xa mà nó ở ngay trong mỗi con người giống như virut độc hại. Nếu như mỗi cán bộ đảng viên có lập trường tư tưởng vững vàng, thường xuyên tự rèn, tự sửa thì virut “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” sẽ bị đào thải, không phát tác được; nếu như cán bộ, đảng viên ngại rèn, ngại sửa, ngại tu dưỡng, phấn đấu thì virut này sẽ phát tác và tàn phá tư tưởng, con người đó.

    Reply
  • 4 Tháng Chín, 2016 at 10:31 sáng
    Permalink

    Nhìn chung, âm mưu, thủ đoạn của những người có quan điểm đối lập với Đảng, Nhà nước ta và các thế lực thù địch đối với cách mạng Việt Nam là rất nguy hiểm; trong đó, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” nội bộ Đảng, Nhà nước là những ngón đòn “độc chiêu” đang được chúng triệt để lợi dụng, rất cần phải cảnh giác, đề phòng./.

    Reply

Gửi phản hồi

error: Content is protected !!