Sự ngạo mạn vô lễ của Phạm Trần

Vừa qua, một số trang mạng xã hội đồng loạt đưa bài viết:“Tại sao Đảng tốt mà dân bỏ đi?.”của tác giả Phạm Trần. Trong bài viết, Phạm Trần cho rằng: “Bấy lâu nay, mỗi lần kỷ niệm cuộc “gọi là” Cách mạng mùa Thu 1945 (19/08/1945), Ban Tuyên giáo Đảng lại nhắc nhớ báo đài nhà nước đừng quên mài chữ, uốn lưỡi và tăng giờ lao động để bảo vệ cho bằng được món đặc sản “Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo Nhà nước và xã hội là sự lựa chọn tất yếu của lịch sử.”. Phạm Trần đã trích dẫn bài viết của tác Trần Văn Huyên đăng trên báo Quân đội Nhân dân ngày 29/08/2016, có nội dung bác bỏ các luận điệu tuyên truyền phản động, đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và khẳng định: Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo Nhà nước và xã hội là sự lựa chọn sáng suốt của lịch sử. Việc Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo cách mạng Việt Nam là sứ mệnh lịch sử mà dân tộc, giai cấp công nhân, nhân dân trao cho Đảng. Từ đó, Phạm Trần quy kết: “Chắc nhóm “chuyên cãi lấy được” của Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân chỉ còn một con mắt nên không thấy đất nước đang đi về đâu sau 71 năm Đảng nắm quyền cai trị độc tôn”. “Chuyện lịch sử chọn Đảng Cộng sản lãnh đạo đất nước chỉ là món hàng tự biên và tự diễn của Đảng”, “Đảng tự vinh danh, tự đeo vòng Nguyệt quế vào cổ cho mình quyền cầm đầu nhân dân…”

Sau khi dựng chuyện, vu cáo, nói xấu Đảng “độc đoán, chuyên quyền”, “mạo nhận đại diện cho nhân dân” và nói xấu các đồng chí lãnh đạo Đảng, ngụy biện đưa ra lý do “không ai muốn sống ở Việt Nam” và “những kẻ lắm tiền nhiều của là thành phần cán bộ có chức có quyền đã tìm mọi cách đem gia đình chạy khỏi Việt Nam sau khi đã vơ vét đầy túi”…Cuối bài viết, Phạm Trần thách thức: “Ban Tuyên giáo, Tổng cục Chính trị Quân đội và các Dư luận viên thử phản bác nghe coi”.

Tôi cũng đã đọc một số bài viết của tác giả Phạm Trần đăng tải trên các trang mạng xã hội và thấy rằng tất cả các bài viết của tác giả dù dưới bất kỳ tiêu đề nào cũng chỉ có một mục đích, đó là phủ nhận công lao, cống hiến của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với cách mạng Việt Nam, xuyên tạc, vu cáo, bôi nhọ và phủ nhận sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Đọc bài viết của Phạm Trần, tôi thấy không biết vì lý do gì mà Phạm Trần thâm thù Đảng Cộng sản đến thế?. Không chỉ sử dụng những lời lẽ cay độc để bôi nhọ Đảng mà Phạm Trần còn biểu hiện thiếu bình tĩnh, tỉnh táo, khách quan khi nói về công lao, cống hiến của Đảng Cộng sản Việt Nam với đất nước, cố tình xuyên tạc sự thật lịch sử, thổi phồng những hạn chế, yếu kém (ngay cả với những hạn chế, yếu kém đã được Đảng Cộng sản thừa nhận và đang ra sức đấu tranh khắc phục). Phạm Trần còn quá ngạo mạn thách thức mọi người phản bác quan điểm của mình.

Tôi khuyên Phạm Trần hãy bình tĩnh, khách quan, trung thực khi nói về Đảng Cộng sản Việt Nam. Nếu không thâm thù với Đảng Cộng sản thì Phạm Trần phải thừa nhận sự thực lịch sử về vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Tất cả người dân Việt Nam có lương tâm (trừ bọn phản động, phản dân, hại nước) đều thừa nhận một sự thật lịch sử là: Năm 1858, Thực dân Pháp nổ súng tấn công Đà Nẵng, mở đầu cuộc xâm lược nước ta. Với lòng yêu nước nồng nàn, nhân dân ta đã anh dũng liên tiếp đứng lên đấu tranh đánh đuổi giặc Pháp xâm lược. Lớp lớp các anh hùng, sĩ phu, hào kiệt như: Trương Công Định, Nguyễn Trung Trực, Hoàng Diệu, Nguyễn Tri Phương, Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Nguyễn Thái Học, Phạm Hồng Thái… không cam chịu mất nước, không cam chịu làm nô lệ, không sợ hy sinh máu xương đã anh dũng đánh đuổi Thực dân Pháp. Song, tất cả các phong trào cứu nước dưới sự lãnh đạo của các sĩ phu, hào kiệt theo các trào lưu tư tưởng khác nhau lần lượt thất bại. Cách mạng nước ta bị dìm trong biển máu, công cuộc cứu nước lâm vào khủng hoảng, bế tắc…

Sau hơn 30 năm bôn ba tìm đường cứu nước lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đã tìm thấy ở chủ nghĩa Mác – Lênin, con đường cứu nước và tích cực truyền bá chủ nghĩa Mác – Lênin vào trong phong trào công nhân và phong trào yêu nước, chuẩn bị các tiền đề về chính trị, tư tưởng và cán bộ cho sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam. Ngay từ khi mới ra đời, Đảng đã xác định Chính cương vắn tắt, Sách lược vắn tắt và vạch ra đường lối đúng đắn cho cách mạng Việt Nam. Vừa mới ra đời Đảng đã lãnh đạo cao trào cách mạng Xô viết Nghệ – Tĩnh (1930 – 1931). Sau 15 năm ra đời, nắm vững thời cơ cách mạng, Đảng đã lãnh đạo nhân dân tiến hành tổng khởi nghĩa, giành chính quyền trên toàn quốc, lập nên Nhà nước dân chủ nhân dân đầu tiên ở Đông Nam Á. Cũng chính Đảng Cộng sản Việt Nam và lãnh tụ Hồ Chí Minh đã lãnh đạo nhân dân ta trường kỳ kháng chiến gian khổ suốt 9 năm để làm lên một “Điện Biên lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” và hơn 20 năm kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước; góp phần làm tan rã hệ thống thuộc địa của chủ nghĩa thực dân cũ và chủ nghĩa thực dân mới, thúc đẩy phong trào độc lập dân tộc, hòa bình, dân chủ và tiến bộ xã hội trên thế giới. Quá trình lãnh đạo nhân dân ta đấu tranh giành độc lập dân tộc, thống nhất đất nước hàng chục vạn cán bộ, đảng viên đã bị thực dân, đế quốc xâm lược và bọn tay sai cầm tù, sát hại; hàng vạn đảng viên anh dũng hy sinh và đi vào sử sách của dân tộc. Sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam là nhân tố ý nghĩa quyết định thắng lợi của cách mạng Việt Nam. Tôi xin nhắc lại: Đây là một sự thật lịch sử đã được nhân loại yêu chuộng hòa bình trên toàn thế giới và nhân dân ta thừa nhận, tôn vinh. Không phải như Phạm Trần vu cáo, quy kết “Đảng tự vinh danh, tự đeo vòng Nguyệt quế vào cổ cho mình quyền cầm đầu nhân dân…”

Thực tế lịch sử cách mạng Việt Nam hơn 80 năm qua, đặc biệt là những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của đất nước sau hơn 30 năm đổi mới đã chứng minh chân lý khách quan: Sự lãnh đạo của Đảng là nhân tố quyết định mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam. Tuy nhiên, trong quá trình lãnh đạo đưa cách mạng Việt Nam, Đảng cũng có lúc vấp phải sai lầm, khuyết điểm do giáo điều, chủ quan, duy ý chí; nhờ nghiêm túc tự phê bình, sửa chữa khuyết điểm, tự đổi mới chỉnh đốn, giữ vững bản chất cách mạng, làm cho Đảng trong sạch, vững mạnh, xứng đáng là đội tiên phong của giai cấp công nhân, toàn dân tộc để làm tròn trách nhiệm của đảng cầm quyền trước dân tộc và đất nước.

Hiện nay, Đảng Cộng sản Việt Nam đang đẩy mạnh đấu tranh khắc phục tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên và ngăn chặn, đẩy lùi tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí với quyết tâm chính trị cao trước nhân dân. Chúng ta cần có thái độ khách quan, không vì tình trạng suy thoái, biến chất, hư hỏng của một bộ phận cán bộ, đảng viên mà phủ nhận những công lao, cống hiến của Đảng đối với cách mạng Việt Nam và thành tựu to lớn của cách mạng Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng. Cùng không nên thổi phồng những khuyết điểm, yếu kém để bôi nhọ, phủ nhận sự lãnh đạo của Đảng.

Tôi không phải là người của Ban Tuyên giáo, cũng chẳng phải là người của Tổng cục Chính trị Quân đội mà chỉ là một người dân lương thiện. Tôi có đôi lời mộc mạc để đáp lại những thách thức ngạo mạn của Phạm Trần và để các bạn đọc thấy rõ bản chất thâm thù cách mạng và động cơ chính trị phản động của Phạm Trần. Mong các bạn đọc hãy bình tĩnh, tỉnh táo, sáng suốt không để những luận điệu sai trái của các phần tử phản động lừa bịp, lôi kéo./.

Bình luận bằng tài khoản Facebook

One thought on “Sự ngạo mạn vô lễ của Phạm Trần

  • 14 Tháng Chín, 2016 at 9:49 sáng
    Permalink

    Lời lẽ phát ra của những kẻ khi mà trong lòng còn đang hậm hực, chứa đựng sự thù hận sâu sắc thường hay phiến diện, thiên lệch thậm chí là đổi trắng thay đen. Trường hợp này đang đúng với gã Phạm Trần, hắn đã thổi phồng những khuyết điểm, hạn chế về vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Những lời thách thức của hắn ở cuối bài viết cho thấy sự thù hận trong lòng hắn đang biến hắn trở thành kẻ điên loạn và ngạo mạn.

    Reply

Gửi phản hồi

error: Content is protected !!