Nguyễn Bắc Truyển bị bắt là hoàn toàn đúng với Luật pháp Việt Nam

Trong quá trình dựng xây, kiến thiết đất nước Đảng và Nhà nước ta đã có nhiều cơ chế, chính sách đúng đắn, hiệu quả để thu hút nhân tài và khơi dậy những tiềm năng, thế mạnh của nhân tố con người. Trọng dụng nhân tài, thu hút những tài năng đóng góp công sức, trí tuệ cho dân, cho nước. Đồng thời cũng nghiêm trị đối với những phần tử bất mãn chế độ, cố ý có âm mưu, hành động phát tán thông tin để xuyên tạc, bôi nhọ Đảng, Nhà nước kích động quần chúng nhân dân chống Đảng, nhà nước. Được sự hậu thuẫn, chống lưng của các tổ chức phản động, Nguyễn Bắc Truyển đã tiến hành nhiều hoạt động, âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân và đã bị cơ quan Công an bắt giam. Tuy nhiên, lợi dụng sự kiện này, các thế lực thù địch tuyên truyền những luận điệu chống Đảng, Nhà nước, đòi thả tự do cho Nguyễn Bắc Truyển. Điển hình cho những luận điệu này là bài viết “15 tổ chức xã hội hoá dân chủ quốc tế đặt vấn đề với nhà cầm quyền Việt Nam: Trả tự do tức khắc cho Nguyễn Bắc Truyển” của tác giả Thục Quyên.

Trước hết, cần khẳng định Nguyễn Bắc Truyển đã vi phạm luật pháp Việt Nam

Luận điệu cho rằng: việc bắt và giam giữ Nguyễn Bắc Truyển vào ngày 30 tháng 7 năm 2017 là độc đoán và đi ngược lại những cam kết của Việt Nam với quốc tế là hoàn toàn sai trái, phản động và thể hiện sự thiếu hiểu biết về luật pháp Việt Nam cũng như luật pháp quốc tế. Người đọc không còn xa lạ với Nguyễn Bắc Truyển, một thành viên cốt cán của cái gọi là “Đảng dân chủ nhân dân” do y lập ra nhằm chống lại Đảng Cộng sản Việt Nam, âm mưu đồ lật đổ chính quyền nhân dân,

 Là một tín đồ phật giáo và là doanh nhân thành đạt đáng lý ra Nguyễn Bắc Truyển phải cống hiến cho đất nước, đem lại nhiều điều tốt đẹp cho quê hương thì ông lại rắp tâm thành lập các tổ chức phản động chống lại Tổ quốc, nhân dân. Tưởng rằng, thời gian ở tù Nguyễn Bắc Truyển sẽ tự vấn lương tâm, tỉnh ngộ và nhận thấy tội lỗi sai lầm của mình, song Ông vẫn “ngựa quen đường cũ” ra sức lôi kéo, dụ dỗ, kích động quần chúng nhân dân có những hành động cản trở các cơ quan, chức năng, gây khó khăn cho công tác tuyên truyền, vận động nhân dân chấp hành đường lối của Đảng, pháp luật Nhà nước. Do đó, việc bắt giữ Nguyễn Bắc Truyển của cơ quan pháp luật Việt Nam là hoàn toàn đúng người, đúng tội, thể hiện rõ sự nghiêm minh của pháp luật Việt Nam, kiên quyết không bao che, dung túng cho những ai có hành động tuyên truyền chống Đảng, Nhà nước.

Thứ hai, pháp luật Việt Nam mang tính nhân văn sâu sắc phù hợp với luật pháp quốc tế

Hành vi phạm tội của Nguyễn Bắc Truyển đã rất rõ ràng. Vậy tại sao vẫn có những tổ chức, cá nhân đội lốt “dân chủ”, “nhân quyền” đứng ra bênh vực cho Nguyễn Bắc Truyển. Không khó để có câu trả lời. Là dân tộc đã phải chịu nhiều đau thương, mất mát trong các cuộc chiến tranh chống xâm lược, Việt Nam luôn khát khao hòa bình, ổn định để phát triển và mong muốn đóng góp cho nền hòa bình, phát triển bền vững của nhân loại. Đại đa số các chính giới và nhân dân yêu chuộng hòa bình trên thế giới đều hiểu rõ tâm nguyện ấy và luôn mong muốn những điều tốt đẹp sẽ đến với đất nước, con người Việt Nam. Thế nhưng bên cạnh đó vẫn còn một vài tổ chức, cá nhân vì những động cơ thấp hèn, âm mưu phá hoại Nhà nước, muốn làm cho Việt Nam mất ổn định chính trị, Đảng Cộng sản mất vai trò lãnh đạo; chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam suy yếu đi đến sụp đổ.

Để thực hiện mục tiêu ấy, họ không từ bất cứ thủ đoạn nào, đặc biệt là trò “ném đá giấu tay” ngấm ngầm tổ chức, nuôi dưỡng, xúi giục, kích động những phần tử cơ hội như Nguyễn Bắc Truyển. Nhờ sự hà hơi, tiếp sức của một số tổ chức phản động lưu vong, đội lốt “bảo vệ dân chủ, nhân quyền”, Nguyễn Bắc Truyển không chỉ tuyên truyền phủ nhận những thành tựu về nhân quyền của Việt Nam; xuyên tạc đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, mà còn kêu gọi, kích động người dân tụ tập biểu tình, gây rối an ninh trật tự. Với một người như Nguyễn Bắc Truyển thì không thể nói là thiếu hiểu biết, không nhận thức được vấn đề. Rõ ràng Nguyễn Bắc Truyển đã cố tình có âm mưu và hành động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.

Ấy vậy, mà một vài cá nhân, tổ chức đội lốt “dân chủ”, “nhân quyền” vẫn cố tình bào chữa cho rằng Nguyễn Bắc Truyển vô tội. Vì theo họ, Nguyễn Bắc Truyển chỉ “bày tỏ chính kiến một cách hòa bình”, chỉ là “thực hiện quyền tự do dân chủ”… Cần phải khẳng định rằng, ở Việt Nam, không có ai bị bắt giam do “bày tỏ chính kiến một cách hòa bình”. Cũng như mọi quốc gia trên thế giới, Việt Nam luôn tôn trọng và bảo đảm các quyền tự do của người dân, trong đó có quyền tự do dân chủ, tự do ngôn luận. Điều này không chỉ đúng với pháp luật Việt Nam, mà còn hoàn toàn phù hợp với Tuyên ngôn Quốc tế về nhân quyền. Tại Điều 29 của Tuyên ngôn Quốc tế về nhân quyền, khẳng định: “Trong việc hành xử nhân quyền và thụ hưởng tự do, mọi người phải chịu những hạn chế do luật định… nhằm thỏa mãn những đòi hỏi chính đáng về luân lý, trật tự công cộng và nền an sinh chung”. Cũng như ở các quốc gia trên thế giới, ở Việt Nam, mọi tổ chức, cá nhân có hành vi vi phạm pháp luật đều bị xử lý nghiêm minh theo pháp luật. Đặc biệt đối với Nguyễn Bắc truyển, kẻ đã qua 3 năm rưỡi thụ án, 2 năm quản chế tại địa phương, được các cấp chính quyền, đoàn thể nhiều lần giáo dục, nhắc nhở, răn đe, nhưng vẫn chứng nào tật ấy thì càng phải xử lý nghiêm khắc hơn.

Luật pháp chỉ tôn trọng và bảo vệ những người có thiện chí, thành tâm với lợi ích của quốc gia, dân tộc mình, chứ không bảo vệ cho những kẻ hại dân, hại nước. Nguyễn Bắc Truyển và những kẻ đồng lõa với Y hãy tỉnh táo để quay trở về con đường chính nghĩa, làm những việc có ích cho gia đình, quê hương và đất nước Việt Nam./.

Bình luận bằng tài khoản Facebook

6 thoughts on “Nguyễn Bắc Truyển bị bắt là hoàn toàn đúng với Luật pháp Việt Nam

  • 5 Tháng Mười Hai, 2017 at 6:02 chiều
    Permalink

    Đối với những kẻ hại dân, hại nước, chống lại Đảng, Nhà nước thì xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật là tất yếu khách quan không phải bàn cãi

    Reply
  • 5 Tháng Mười Hai, 2017 at 6:05 chiều
    Permalink

    Tôi hoàn toàn đồng tình với quan điểm của Dân Phòng trong việc xử lý hành động chống lại Đảng, Nhà nước của Nguyễn Bắc Truyển

    Reply
  • 6 Tháng Mười Hai, 2017 at 10:03 sáng
    Permalink

    Bọn vô ơn phản quốc nên bị trừng trị thíc đáng. Còn trên fb có con lisa pham nữa chuyên nói xấu đảng và Bác Hồ. Dân hải ngoại làm ăn giàu có đéo về vm giúp nước mà cứ ngồi ở nước ngoài xúc phạm đảng và nhân dân Việt.

    Reply
  • 13 Tháng Tư, 2018 at 11:54 chiều
    Permalink

    VIET CONG LAM DEO GI CO LUAT.

    Reply
  • 13 Tháng Tư, 2018 at 11:55 chiều
    Permalink

    MOT TEN CONG AN VIET CONG DA TUNG NOI: “TU DO CAI CON CAC. LUAT LA TAO”

    Reply
  • 13 Tháng Tư, 2018 at 11:58 chiều
    Permalink

    NHỮNG VỤ VIỆT CỘNG
    THẢM SÁT TẬP THỂ DÂN LÀNH VÔ TỘI

    Lê Duy San

    Kể từ khi Việt Minh (tức Việt Cộng) cướp được chính quyền vào ngày 19/8/1945 tới nay, bọn Việt Cộng đã giết tới cả chục triệu dân Việt Nam. Giết người có tội hay chống đối chúng đã đành, chúng còn giết cả người vô tội, cả người không hề chống đối chúng. Đối với chúng, “Thà giết lầm, dù giết lầm cả trăm, cả ngàn người vô tội, còn hơn thả lầm một người có tội”. Vì thế chúng ta không lấy làm lạ trong suốt cuộc chiến Việt Nam, bọn Việt Cộng đã thực hiện không biết là bao nhiêu cuộc thảm sát tập thể những người dân Việt Nam hiền lành vô tội. Dưới đây chỉ là mấy vụ thảm sát tập thể điển hình mà người viết được biết.
    Vụ thảm sát 1: Vụ thảm sát tín đồ Cao Đài tại Quảng Ngãi.
    Ngay sau khi Việt Minh, tức Việt Cộng sau này, cướp được chính quyền của Thủ Tướng Trần Trọng Kim vào ngày 19/8/1945, chúng đã thực hiện nhiều vụ tàn sát tập thể các dân lành tại nhiều xã thuộc các huyện Bình Sơn, Đức Phổ, Mộ Đức, Nghĩa Hành trong tỉnh Quảng Ngãi. Tổng cộng số người bị Việt Minh giết lên đến gần 3,000 người, đa số là tin đồ Cao Đài. Theo Giáo Hữu Ngọc Sách Thanh tại Hoa Kỳ trình bày chi tiết trước Ủy Hội Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc vào tháng 4/1999 thì có vùng người dân “bị giết hết cả già trẻ lớn bé mà mồ chôn tập thể cùng khắp các miền quê…” Hội Thánh Truyền Giáo Cao Đài có bảng liệt kê danh tánh các nạn nhân lên đến con số 2,791 người. Danh sách này cũng được ghi nơi Đài Tưởng Niệm thiết lập từ năm 1956 tại Quảng Ngãi. Sau năm 1975 chính quyền cộng sản đã cho triệt hạ phá bỏ hết tất cả mọi dấu tích đi. Luật sư Đoàn Thanh Liêm cho biết đồ tể khét tiếng trong vụ thảm sát này tên là Đặng Bửu sau này giữ chức vụ hiệu trưởng Trường Chính Trị Nguyễn Ái Quốc ở Hà nội.
    Tại sao Việt Minh (Việt Cộng) lại có ác cảm với tín đồ đạo Cao Đài ? Theo ông Phạm Đình Hưng cựu Thảm Phán VNCH thì: “Vì nhận thấy Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc có viễn kiến sáng suốt về một con hồ đỏ Tại sao Việt Minh (Việt Cộng) lại có ác cảm với tín đồ đạo Cao Đài ? Theo ông Phạm sẽ gieo trồng trái đắng để tàn sát nhân dân Việt Nam, Hồ Chí Minh đã ra lịnh cho Việt Minh trừng phạt Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ bằng cách giết chết ngay từ năm 1945 1,720 đạo hữu Cao Đài tại Quảng Ngải và trên 1,000 chức sắc và đạo hữu Cao Đài tại bìa rừng Tòa Thánh Cao Đài Tây Ninh.
    Vụ thảm sát 2: Tàn sát cả ngàn người trong vụ “ Quỳnh Lưu Khởi Nghĩa”
    Sau cái gọi là Nghị quyết sửa sai của đảng CSVN về những đợt cải cách ruộng đất đẫm máu, các nạn nhân đã tìm những cán bộ thanh toán món nợ máu. Các đảng viên CS được thả về từ nhà tù, được khôi phục quyền hành, khôi phục đảng tịch, cũng liền tìm đến ngay các đồng chí đã vu cáo họ để trả thù. Họ đã dùng ngay chính sách sửa sai của CSVN để đòi lại chồng con đã bị giết oan uổng, tài sản đã bị cưỡng đoạt bất hợp pháp và đòi quyền được di chuyển tự do vào Nam như đã ghi trong Hiệp định Geneve 1954.
    Vụ dân chúng nổi dậy lớn nhất là vụ “Quỳnh Lưu Khởi Nghĩa” ở Nghệ An vào đầu tháng 11/1956. Theo Cẩm Ninh, tác giả bài “ Quỳnh Lưu Khởi Nghĩa” thì đây là “Một cuộc đấu tranh đẫm máu chống lại chính sách cai trị dã man của lãnh đạo CSVN, mà qua đó, chính sách Cải Cách Ruộng Ðất đã là nguyên nhân chính làm bùng nổ cơn phẫn nộ của người dân.”
    Toàn thể nhân dân tỉnh Nghệ An, gồm đủ mọi thành phần giai cấp ở các xã Quang Trung, Tân Nho, Diễn Tân, Vạn Kim, Diễn Ðức, Diễn Ðông, Diễn Nguyên, Minh Châu, Ðức Vinh, Hồng Thăng, Ðại Gia, Yên Trung đã mở 1 đại hội để tố cáo những chính sách cai trị tàn ác của chế độ CSVN.

    Cuộc nổi dậy ở Quỳnh Lưu 13-11-1956-(Nghệ An)

    Ngày 10/11/1956, khoảng 10,000 nông dân đã mở đại hội lần thứ hai tại xã Cẩm Trường để bàn thảo về những ngày tới. Nhưng ngay lúc đó, CSVN đã điều động 2 đại đội chủ lực và 1 đại đội công an võ trang huyện Diên Châu về xã Cẩm Trường để giải tán đại hội nông dân. Bạo động đã xảy ra.
    Tờ mờ sáng này 11/11/56, các bà mẹ đã đánh trống, mõ kêu gọi dân chúng quanh vùng đến tiếp cứu. Xã Diễn Châu như bị động đất. Rồi 30,000 nông dân kéo đến vây phía ngoài 2 trung đoàn chính quy của CS, trở thành 1 vòng bao vây thứ tự. Cuộc nổi dậy bộc phát quá lớn, quá mau, đã đi ra ngoài sự tiên liệu của cả 2 bên.
    Rạng ngày 13/11/1956, một cuộc biểu tình vĩ đại với sự tham gia của gần 100,000 đồng bào tỉnh Nghệ An. Bài hát Quỳnh Lưu Khởi Nghĩa đã được truyền đi khắp nơi, hoà với những đợt trống, mõ vang lên liên tục:
    Anh đi giết giặc lập công, Con thơ em gửi mẹ bồng
    Ðể theo anh ra tiền tuyến, Tiêu diệt đảng cờ Hồng
    Ngày mai giải phóng, Tha hồ ta bế ta bồng con ta.
    Trước tình hình này, Hồ Chí Minh ra lịnh cho Văn Tiến Dũng điều động Sư đoàn 304 từ Thanh Hóa vào baovây. Và Ngày 14/11/1956, Văn Tiến Dũng huy động thêm Sư đoàn 312 vào trận địa quyết tiêu diệt nhân dân Quỳnh Lưu. Con số thương vong bị Việt Cộng dấu kín, nhưng theo những người dân Qùynh Lưu còn sống sót cho biết thì số người bị giết ít nhất cũng cả ngàn người và số người bị bắt cho đi tù ít nhất cũng trên 6,000 người.
    Vụ thảm sát 3: Vụ thảm sát dân làng Dak Son.
    Dak Son thuộc thị xã Phước Long, tỉnh Sông Bé. Là một ngôi làng mới được dựng lên bởi chính phủ Việt Nam Cộng Hòa gần Campuchia, cho khoảng 800 đồng bào dân tộc miền núi sau khi họ đã vượt thoát từ những vùng cao nguyên bị kiểm soát hoặc khủng bố bởi những đoàn quân Cộng Sản Bắc Việt.
    Đúng vào ngày này 05/12/1967, trong khi mọi nhà sửa soạn cho mùa Giáng Sinh thì một vụ thảm sát kinh hoàng đã xảy ra tại khu làng Dak Son.
    Sau khi đã chiếm được làng, bọn Việt Cộng khát máu, man rợ này đã đã ra lệnh phải thiêu hủy toàn bộ làng Dak Son. Bọn chúng đã dùng lựu đạn và súng phun lửa để sát hại đàn bà con nít rất dã man và tàn nhẫn.

    Xác chết dân làng nằm rải rác khắp nơi thân thể bị đốt cháy
    Những vòi lửa phóng ra đã đốt cháy nhà cửa kể cả những ai đang trốn hoặc không kịp chạy khỏi nhà. Một số người sống sót chạy xuống hầm để trốn thì bị chết vì ngộp thở. Một số nhà chưa cháy thì bị phá sập bởi lựu đạn. Khi đã hết nhiên liệu phóng lửa thì CSBV bắt đầu dùng tới súng để tàn sát. Chúng tìm được 160 người còn sống và bắt ra khỏi hầm rồi xử tử tại chỗ 60 người. Khoảng 100 người còn lại chúng bắt theo vô rừng. Tổng cộng 252 dân làng đã bị giết trong cuộc tàn sát này, đa số là đàn bà và trẻ em.

    Làng Đắk Sơn bị bọn người khát máu phá hủy sau khi rút lui
    Đây là một cuộc tàn sát đồng bào thiểu số người Thượng man rợ nhất của bọn Việt Cộng trong chiến tranh Việt Nam.
    Vụ thảm sát 4: Vụ thảm sát năm Mậu Thân 1968 tại Huế.
    Sáng sớm ngày 31 tháng 1 năm 1968, lợi dụng hưu chiến trong dịp Tết Nguyên Đán, Quân đội Cộng Sản Hà Nội và Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam, con đẻ của Cộng Sản Hà Nội đã bất thình lình tấn công tại nhiều thành phố của miền Nam Việt Nam, trong đó có Sài Gòn và Huế. Chúng chiếm được Huế và tưởng là đã “giải phóng” vĩnh viễn được thành phố này nên Lực Lượng Cách Mạng Huế cùng với Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ Hòa Bình của Lê văn Hảo đã họp hội nghị để thành lập một Chính Quyền Cách Mạng, với mục đích tổ chức việc quản trị thành phố và chuẩn bị chống lại sữ phản công của quân đội VNCH. Ngày 15 tháng 2 năm 1968 Ủy Ban Nhân Dân Cách Mạng Thừa Thiên Huế được thành lập và Lê Văn Hảo đảm nhiệm chức vụ chủ tịch.”
    Sau khi Ủy Ban Nhân Dân Cách Mạng Thừa Thiên Huế được thành lập, chúng ra thông cáo yêu cầu tất cả các quân cán chính của chính quyền VNCH phải ra trình diện rồi bắt giữ họ. Chúng cho những tên cộng sản nằm vùng như anh em Hòang Phủ Ngọc Tường, Hòang Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân v.v…đi lùng bắt những người trốn tránh không chịu ra trình diện và những người chúng nghi là thành phần “phản động. Nhiều người bị giết ngay tại nhà, trước ngõ hoặc trên đường phố và được chúng chôn ngay tại chỗ.

    Việt Cộng tập trung đồng bào Huế để tìm bắt quân nhân và công chức VNCH
    Trong 28 ngày chiếm giữ Huế, bọn Việt Cộng (bộ đội Bắc Việt và quân đội Gỉai Phóng Miền Nam) ngày nào cũng đi lùng bắt giết các quân nhân VNCH nghỉ phép về nhà ăn Tết và viên chức của VNCH. Những người dân thường không theo chúng, chúng cũng bắt và giam giữ tại nhiều nơi khác nhau. Số người bị bắt giam vào khỏang gần 10,000 người.
    Khi quân đội VNCH phản công và tái chiếm thành phố Huế, để dễ dàng và an tòan cho cuộc rút lui, chúng đã bắt những người dân mà chúng đang giam giữ, đào những hầm hố lớn, nói là, nói là để làm hầm trú ẩn. Đào xong, chúng xả súng bắn vào họ rồi lấp đất chon họ luôn. Nhiều người chưa chết, chúng cũng chôn luôn.

    Một hầm chôn tập thể ở Huế được khai quật
    Sau khi quân đội VNCH tái chiếm được Huế, do sự chỉ dẫn của dân chúng, người ta đã khám phá được gần 100 hầm hố chôn người. Có hố chôn 5, 3 người, có hố chôn một vài chục người. Còn hầm thì chôn ít nhất cũng có cả trăm người. Tổng cộng số xác chết vào khỏang hơn 5,000 người, chưa kể hơn 2,000 người mất tích (7). Nhiều nạn nhân bị trói hai tay và bị bắn vào đầu. Có thể nói đây là vụ người dân VN bị Việt Cộng tàn sát tàn bạo và dã man nhất trong cuộc chiến Việt Nam (1955-1975)
    Vụ thảm sát 5: Vụ thảm sát dân làng Dục Đức tại Đà Nẵng.
    Làng Dục Đức nằm vị trí khoảng 20 dặm về phía tây nam Đà Nẵng, là một trong những khu vực mất an ninh nhất trong chiến tranh Việt Nam . Các làng trong khu vực này luôn bị tấn công bởi bộ đôi chính quy Bắc Việt và Việt Cộng khủng bố nên đã được lính Mỹ bảo vệ.
    Vào tháng 8 năm 1970, khi những người lính Mỹ cuối cùng đã rời làng Dục Đức. Bảy tháng sau đó vào ngày 28 tháng 3 năm 1971, hai trung đoàn bộ đội cộng sản Bắc Việt đã tấn công tàn sát, giết chết cả 100 dân làng gồm đàn ông, phụ nữ, trẻ em, làm bị thương hơn 150 người và đốt cháy khoảng 800 ngôi nhà.

    Làng Dục Đức sau ngày 31/3/71
    Vụ thảm sát 6: Vụ thảm sát ở ấp Tân Lập, Quận Xuân Lộc, tỉnh Long Khánh.
    Ngày 21 tháng 4 năm 1975, một một trận chiến ác liệt đã xẩy ra tại thị xã Xuân Lộc thuộc tỉnh Long Khánh.
    Sau khi biết chắc chắn đơn vị cuối cùng của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, Tiểu đoàn 2/43, Sư đoàn 18 Bộ Binh đã triệt thoái khỏi trận địa, các đơn vị của Sư đoàn 341 Việt Cộng thuộc Quân đoàn IV của Tướng Hoàng Cầm, được lệnh tiến vào tiếp thu các làng xã từ đèo Mẹ Bồng Con, dọc theo QL.1 đến Ngã Ba Cua Heo, cửa ngõ đi vào Thị xã Xuân Lộc từ hướng Tây.
    Mặc dù rất thận trọng trong lúc tiến quân tiến vào xã Tân Lập, chúng đã vướng phải mìn claymore do các chiến sĩ nghĩa quân gài. Mìn nổ đã làm cho một số cán binh cộng sản chết và bị thương. Chúng tức giận, đã bắn B40, B41 rồi bắn AK 47 xối xả vào đám dân làng đang ra đứng trước nhà để “hoan hô bộ đội giải phóng”. Tên chỉ huy ra lệnh lùa dân làng tập trung tại một bãi đất trống. Chúng bắt để tay trên đầu, nằm úp mặt xuống mặt đất rồi ra lệnh nổ súng giết hết. Những người còn sống, chúng dùng lưỡi lê đâm chém cho đến chết mới thôi. Con số tử vong đếm được trên 183 nạn nhân. Tất cả được lùa xuống hố và chôn tập thể. Hiện nay mồ chôn tập thể đó vẫn còn tồn tại tại xã Tân Lập, Quận Xuân Lộc, Tỉnh Long Khánh.
    Trong bài “Hố Chôn Người Ám Ảnh” kể lại về vụ thảm sát này của Trần Đức Thạch, Cựu phân đội trưởng trinh sát Tiểu đoàn 8 – Trung đoàn 266 Sư đoàn 341 – Quân đoàn 4 của VC đã xác nhận: “Đạn súng đại liên của các anh bộ đội cụ Hồ vãi ra như mưa. Là phân đội trưởng trinh sát, tôi dễ dàng nhận ra tiếng nổ từng loại vũ khí bằng kỹ năng nghiệp vụ. Chuyện gì thế này? Tôi căng mắt quan sát. Địch đâu chẳng thấy, chỉ thấy những người dân lành bị bắn đổ vật xuống như ngả rạ. Máu trào lai láng, tiếng kêu khóc như ri. Lợi dụng vật che đỡ, tôi ngược làn đạn tiến gần tới ổ súng đang khạc lửa … Đã mấy chục năm qua, khi hàng năm, khắp nơi tưng bừng kỷ niệm chiến thắng 30/4 thì tôi lại bị ám ảnh nhớ về hàng trăm dân lành bị tàn sát ở ấp Tân Lập. Cái hố chôn người bây giờ ra sao? Người ta sẽ xử lý nó như thế nào hay để nguyên vậy ?”
    Vụ thảm sát 7: Vụ thảm sát dân làng Ba Chúc, tỉnh An Giang.
    Vào tháng 4/1978, hơn 3,157 dân làng Ba Chúc thuộc tỉnh An Giang đã bị Việt Cộng thảm sát dã man, tàn bạo và khủng khiếp hơn cả vụ thảm sát đồng bào Huế trong Tết Mậu Thân 1968.
    Theo ông Nguyễn Vĩnh Long Hồ thì “Nạn nhân gồm cả đàn bà, trẻ con Việt Nam lẫn Cam Bốt bị thảm sát tại các CHÙA, TRƯỜNG HỌC tại làng Ba Chúc cách biên giới VIỆT – MIÊN khoảng 7 cây số và chỉ trong vòng một đêm 18 tháng 4 năm 1978. Cái dã man và vô nhân đạo của bọn Lãnh đạo Đảng CSVN là đã đem những bộ hài cốt của những nạn nhân do chúng thảm sát, đem trưng bày trong các hộp kính để gây ảo giác căm thù giữa hai dân tộc VIỆT NAM – KAMPUCHEA”.
    “Sau khi phối kiểm và phân tách “Câu chuyện làng BA CHÚC ở biên giới MIÊN – VIỆT” của ông HOÀNG QUÝ (mạng lenduong. net ngày 5/02/2004), chi tiết về cụm nhà mồ BA CHÚC kể trên và thơ tố cáo của ông TRẦN H. Một điểm trùng hợp rất quan trọng là ông TRẦN H, và ông HOÀNG QUÝ đều xác nhận là tất cả nạn nhân đều bị thảm sát tại CHÙA VÀ TRƯỜNG HỌC .
    Ông TRẦN H. viết: “… CSVN đưa sư đoàn 30 CSBV án ngữ dầy đặc dọc biên giới Miên Việt tỉnh Châu Đốc cũ. Chiều đến thì bọn cán bộ và bộ đội Cộng sản bắt dân vào CHÙA VÀ TRƯỜNG HỌC ngủ để chúng bảo vệ. Nửa đêm, dân ngủ mê, chúng giả bộ đội Miên tấn công vào chùa và trường học bằng lựu đạn, cổng ngoài khóa chặc. Sau đó, chúng nổi lửa đốt sạch làm hằng ngàn dân vô tội phải chết oan uổn dưới bàn tay vô thần của CSVN. Nhứt là tại làng Ba Chúc thuộc huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang, có trên 3.000 người bị chúng giết tập thể. Nay chúng cho xây một ngôi nhà kiến để chứa đống xương vô định chất cao bằng đầu…”

    Sọ dân làng Ba Chúc
    Tại sao bọn CSVN lại thảm sát tập thể dân làng Ba Chúc ? Cũng theo ông Nguyễn Vĩnh Long Hồ thì “Trước năm 1975, có ai đặt chân lần đầu đến Ba Chúc dưới chân làng Ba Chúc dưới chân núi Tượng và bên kia núi Dài, đều ngạc nhiên trước hết là nhìn đâu đâu cũng thấy chùa và đa số chùa nào cũng giữ theo truyền thống là tường xây bằng gạch nhưng mái lợp lá. Riêng tại làng Ba Chúc có khoảng 15.000 tín đồ Bửu Sơn kỳ Hương thờ vị Giáo Tổ Đức Phật Thầy Tây An, lấy giáo lý PGHH do Đức Huỳnh Giáo Chủ đề xướng: Tứ Ân, Bát Nhẫn và tám Điều Răn của Đức Thầy để tu thân. Điều nầy chúng minh dã tâm của bọn CSVN vừa tiêu diệt tín đồ PGHH, vừa đốt luôn các chùa chiền, nơi tín đồ PGHH thờ phượng đấng thiêng liêng, rồi đổ tội diệt chủng cho bọn Khmer Đỏ đã biến mất về phía bên kia biên giới, thế là xong! Những việc giết người tập thể là sách lược của bọn CSVN, có tính toán tinh vi và được thực hiện từng bước theo kế hoạch được dàn dựng hẳn hoi. Đây là độc chiêu “nhất tiển hạ song điêu” của bọn CSVN”.
    Vụ thảm sát thứ 8: Vụ thảm sát 130 đồng bào vượt biên trên đảo Trường Sa.
    Sau năm 1975, vì không sống nổi dưới chế độ tàn ác, dã man của Việt Cộng, nhiều người đã phải bỏ nước ra đi. Vào tháng 4/1979, hơn 130 đồng bào từ Hòn tre, một hòn đảo lớn, nằm cách bờ biển và hải cảng Nha Trang khoảng chừng 6 cây số, đã lên chiếc “ghe ông Cộ” vượt biển tìm tự do.
    Nhân chứng cho biết : Sau mấy ngày đêm lênh đênh trên biển, một cơn mưa trút xuống, ngày càng nặng hột hơn, con tàu trồi lên hụp xuống tưởng chừng như muốn lật úp xuống biển. Con tàu đã phải chuyển hướng, không thể nào đi theo hướng đã định mà phải cập theo sóng để tránh cho tàu khỏi bị lật. Con tàu bị mất phương hướng, mặc cho sóng gió đưa đẩy, mọi người chỉ còn biết cầu nguyện và phó mặc số mệnh. Cơn bão vẫn tiếp tục quần thảo từ trưa đến tối, nhồi con thuyền xoay vòng giữa cơn bão tố.
    Đến tối thì cơn bão chấm dứt, mọi người ngoi ngóp bò dậy, may mắn thay suốt cơn bão dữ mọi người vẫn được bình an dù đã phải trải qua một ngày kinh hoàng khiến ai nấy không còn lòng dạ nào nghĩ đến việc tiếp tục di hành thêm nữa. Bỗng một người la to: Có ánh đèn ! Có ánh đèn ! Rồi nhiều người khác cùng la. Con tàu đang ngon trớn, bỗng nghe đánh….. ầm một tiếng lớn, tiếng máy tàu gầm rú liên hồi, anh tài công la lớn: “Ghe mắc cạn”. Anh tài công cố gắng bằng mọi cách để xoay chuyển con tàu nhưng đành bó tay đứng nhìn. Mũi tàu ghếch cao ở phía trước, con tàu đã “cưỡi” lên đá ngầm.
    Nhìn vào phía trong đảo, thấy không còn xa lắm, từ chỗ con tàu gặp nạn vào đất liền khoảng chừng vài trăm thước. Có người lên tiếng đề nghị tiến vào đảo. Đặt chân được lên bãi cát trên đảo, chúng tôi nằm nhoài ra nghỉ lấy sức. Bất ngờ, hàng loạt đèn pha từ phía trong đảo bật sáng chiếu thẳng vào chúng tôi. Có tiếng hô to…… ai đó, đứng lại, vào đây làm gì? Lúc đầu chúng tôi nghe không rõ tôi ngỡ là một thứ tiếng ngoại quốc, có thể là tiếng Phi. Chúng tôi đã vô cùng mừng rỡ vì tưởng mình đã tới nơi chốn mà mình muốn. Đến gần thì chúng tôi nhận ra rõ ràng là tiếng Việt chứ không phải là tiếng ngoại quốc. Có tiếng hô qua loa phóng thanh. Tất cả đứng lại….. nếu không sẽ bị bắn bỏ …Tất cả đứng yên tại chỗ đợi lịnh……
    Thời gian lặng lẽ trôi qua trong ngột ngạt. Khoảng chừng hơn 10 phút, thì đột nhiên từ phía bờ cát một loạt lửa da cam tóe lên cùng lúc với những tràng súng liên thanh nổ rền trời. Máu từ các thây người phun ra khắp nơi, thây người đổ ập xuống, tiếng rên la vang trời. Tính ra khoảng 130 người gồm đàn ông, đàn bà và trẻ nít đã bị Việt cộng tàn sát dã man tại đảo Trường Sa. Chỉ còn mười mấy người chạy ngược lại trèo lên ghe, may nhờ lúc nước lên nên chạy thoát và được một tầu buôn Đại Hàn cứu.
    Trên đây chỉ là tám vụ điển hình mà Việt Cộng đã thảm sát tập thể dân lành vô tội. Thực ra thì trong suốt thời gian chiến tranh Việt Nam có cả hàng trăm vụ thảm sát tập thể tương tự nhưng đã được bọn Việt Cộng che dấu rất kỹ. Tội ác của bọn chúng đã gây ra cho dân tộc Việt Nam là những tội ác tầy đình, “trời không dung, đất không tha”, dù có cho voi giày, ngựa xé cũng chưa xứng.

    Lê Duy San

    Reply

Gửi phản hồi

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

1670019total sites visits.