PHẠM VĂN – BẢN CHẤT KẺ “VÔ MINH” KHI LUẬN BÀN VỀ TRIẾT LÝ GIÁO DỤC (Kỳ hai)

Vấn đề 2: Phạm Văn tuyệt đối hóa triết lý giáo dục để phủ nhận hoàn toàn nền giáo dục Việt Nam

Những tưởng mình là “minh triết”, còn đối diện với mình thì tất cả mọi người làm công tác lãnh đạo, quản lý nhà nước, gián tiếp hay trực tiếp làm công tác giáo dục ở nước ta đều là “vô minh triết”, nên Phạm Văn đã cả gan “lấy vải thưa mà che mắt thánh”, liều lĩnh “đánh trống qua cửa nhà sấm”, để đưa ra quan điểm hết sức phiến diện và sai lầm rằng: “Triết lý giáo dục được coi là minh triết căn bản ở chỗ nó có những triết lý nền tảng là minh triết, nhờ thế mà các triết lý khác và hệ thống của chúng trở nên minh triết”… Với quan điểm này, Phạm Văn đã coi triết lý giáo dục là đỉnh cao của mọi triết lý trong xã hội, mọi triết lý trong xã hội đều phải căn cứ và dựa vào triết lý giáo dục mới có thể là đúng đắn.…

Read more