ĐA ĐẢNG KHÔNG PHẢI LÀ DÂN CHỦ

Trong khi những ồn ào của cuộc bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ lần thứ 46 chưa lắng xuống xung quanh những tranh luận và khiếu kiện của các phe phái về việc có hay không sự gian lận trong quá trình kiểm phiếu, một số nhà “dân chủ giả cầy” lại lấy đây là cái cớ để tuyên truyền về cái gọi là “không có đa đảng thì không bao giờ có dân chủ ở Việt Nam”.

          Một điều hiển nhiên là trong mỗi giai đoạn phát triển của xã hội loài người, dân chủ luôn vận động, biến đổi và có sự khác biệt về chất tương ứng với từng thời kỳ lịch sử. Với tính cách là giá trị xã hội, những giá trị phổ quát của dân chủ, dù dưới bất cứ hình thức nào, đều có thật, không ai có thể phủ nhận, và do đó, dân chủ sẽ tồn tại và phát triển cùng với sự phát triển của con người. Tuy nhiên, để đánh giá một nền dân chủ, phải căn cứ trước hết vào chỗ quyền lực thuộc về ai, lợi ích là của ai và vì ai. Đánh giá một đảng chính trị cũng không thể chỉ căn cứ vào tên gọi, mà trước hết phải xem họ thật sự đại diện cho loại quyền lực nào, tranh đấu vì lợi ích của ai.

          Dân chủ không đồng nghĩa với đa đảng. Cả lý luận và thực tiễn cho thấy, dân chủ không phụ thuộc vào chế độ một đảng hay đa đảng mà phụ thuộc trước hết và chủ yếu vào bản chất của đảng cầm quyền. Cần phải lưu ý rằng, trong hệ thống chính trị đa đảng, tại một giai đoạn chính trị nhất định cũng chỉ có một đảng thực chất cầm quyền. Ngay cả trường hợp liên minh đảng cầm quyền để thành lập chính phủ, đảng nào chiếm số ghế nhiều hơn trong nghị viện sẽ có quyền quyết định trong các chính sách. Ở một số quốc gia (điển hình là Mỹ), mặc dù có nhiều đảng nhưng chỉ có hai đảng luân phiên cầm quyền là Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ. Khi mà cả hai đảng này đều đại diện cho giai cấp tư sản, thì nền dân chủ của nó, tất yếu phải hướng đến phục vụ lợi ích của giai cấp tư sản, chứ không thể là một “nền dân chủ cho tất cả mọi người” như họ đã và đang rêu rao, ca tụng. Hơn nữa, cái gọi là “nền dân chủ Mỹ” thực chất là nền dân chủ của nhà giàu. Sự dối trá của nó đã bị chính các cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ vạch trần, khi mà sau lưng những ứng viên cho chiếc ghế lãnh đạo này luôn là những tập đoàn tài phiệt với những cuộc vận động tranh cử tiêu tốn hàng tỷ đô la Mỹ. Thêm vào đó, những gì đã và đang diễn ra ở Mỹ như tình trạng bạo lực, nạn phân biệt chủng tộc… và nhất là những “giá trị dân chủ” đi kèm với bom đạn, chết chóc mà Mỹ đang reo rắc ở Trung Đông, Sirya… vẫn luôn là tiếng chuông cảnh tình cho những ai còn mơ hồ.

          Ở Việt Nam, sự ra đời và vai trò lãnh đạo cách mạng của Đảng Cộng sản Việt Nam là một tất yếu lịch sử, không thể thay thế. Đảng ta đã lãnh đạo toàn dân tộc đạt được nhiều thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử: kinh tế không ngừng phát triển, đời sống chính trị – xã hội ổn định, quốc phòng – an ninh được giữ vững. Đặc biệt là chế độ dân chủ được đề cao, được bảo đảm và ngày càng được thực hành rộng rãi hơn, thực chất hơn, quyền và lợi ích hợp pháp của đông đảo nhân dân được tôn trọng và bảo vệ, nhân dân Việt Nam đã trở thành người chủ thực sự của đất nước. Thực tiễn bảo đảm và phát huy dân chủ ở Việt Nam là minh chứng rõ nét, khẳng định trong chế độ một Đảng duy nhất cầm quyền, dân chủ xã hội Việt Nam không những không bị mất đi, mà còn được bảo đảm, được phát huy sâu rộng trên thực tế.

          Cho nên, những luận điệu lợi dụng bầu cử Tổng thống ở Mỹ hòng lèo lái, xuyên tạc về dân chủ ở Việt Nam, chính là luận điệu của những kẻ phản động, thù địch, ngoài miệng rêu rao đấu tranh cho “dân chủ”, “tự do” của nhân dân nhưng thực chất là vì chính bản thân lợi ích cá nhân và đồng bọn của chúng, chứ không phải vì dân, vì nước./.

Bình luận bằng tài khoản Facebook

Leave a Reply

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

shares