“Diễn biến hòa bình” – cái mầm gây họa, sản sinh ra cái ác

Nếu không có “diễn biến hòa bình” có thể sẽ không có “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Có thể nói “diễn biến hòa bình” là cái có trước, sinh ra và quyết định đến âm mưu, thủ đoạn của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Với bản chất phản động, thù địch và chống cộng, song khác với các chiến lược quân sự, chiến tranh xâm lược, bạo động vũ trang, can thiệp quân sự và lật đổ trước đây, chiến lược “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch lại diễn ra dường như rất “ngọt ngào”, “êm thấm”, “lặng lẽ”, đúng với bản chất và âm mưu, thủ đoạn “phi vũ trang” diễn tiến một cách “hòa bình”, “không tiếng súng” mà rất hiệu quả. Để thực hiện được mục đích của nó, “diễn biến hòa bình” cũng chi phối và quyết định cả đến các âm mưu, thủ đoạn của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” bên trong nội bộ các nước xã hội chủ nghĩa.

Nhằm phá Đảng Cộng sản cầm quyền, nhà nước xã hội chủ nghĩa cùng bộ máy chính quyền và công cụ pháp lý, sức mạnh vũ trang của nó bị động, bất ngờ và tê liệt trước “diễn biến hòa bình”, chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch cũng áp dụng luôn những âm mưu, thủ đoạn xâm nhập, lan truyền, câu móc, kết nối, xây dựng từng con người đến các tổ chức chống phá bên trong hệ thống chính trị xã hội chủ nghĩa một cách âm thầm, lặng lẽ, kín đáo, song có sự lan tỏa, kết nối chặt chẽ với nhau bằng những quan hệ hết sức bí mật từ bên ngoài với bên trong của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Đến lượt nó, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” cũng chịu sự tác động và chi phối bởi các âm mưu, thủ đoạn này, song có những “bước tiến”, tinh vi và kín đáo hơn. Khi sức, lực và diện chưa đủ lớn để chống phá, các cá nhân, nhóm và tập thể “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” thường có những hình thức, thủ đoạn “biến hình” hết sức kín đáo, tinh vi che đậy bản chất thoái hóa, biến chất của mình; đôi khi là “trở thành” cá nhân, lực lượng “tiến bộ”, “tích cực” và “cấp tiến”, ra sức “ủng hộ” đường lối, chủ trương, chính sách đổi mới của Đảng và Nhà nước.

Ngược lại, những kẻ, bộ phận cơ hội, xu thời thì lặng lẽ tìm cách chui sâu, leo cao, chờ thời để thực hiện mưu toan diễn biến, chuyển hóa từ cá nhân đến tập thể, từ bộ phận đến toàn thể hệ thống chính trị. Cũng có những kẻ luôn trung dung, tìm cách luồn lách giữa hai trường phái chính trị đối lập trên chính trường, ở cơ quan, đơn vị, đoàn thể để tìm cách thâu tóm quyền lực, thu phục “nhân tâm”, tập trung các lực lượng, sức mạnh, khi thời cơ đến sẽ thực hiện sự diễn biến, sự chuyển hóa trong nội bộ cơ sở, địa phương, cao hơn là ở trung ương, nơi nắm giữ quyền lực lãnh đạo, điều hành và quản lý nhà nước, nơi thể hiện ý chí và sức mạnh phản đội của mình.

Sự quy định về âm mưu, thủ đoạn của “diễn biến hòa bình” đối với “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” là tất yếu khách quan. Muốn làm cho chế độ xã hội chủ nghĩa hay chí ít là một bộ phận của nó bị tổn hại, thì tất yếu phải dùng đến các âm mưu, thủ đoạn hết sức kín đáo, bí mật và thầm kín. Vì đây là cuộc đấu tranh giai cấp, đấu tranh sinh tử giữa các lực lượng phản bội, đối lập, chống đối với các lực lượng của chính quyền cách mạng, nhà nước xã hội chủ nghĩa. Tuy nhiên, trên thực tế không hẳn chúng chỉ có những âm mưu, thủ đoạn như vậy, mà còn thể hiện cả những âm mưu, thủ đoạn rất công khai, lộ liễu, đôi khi là tuyên bố rõ ràng, lập trường quan điểm, thái độ chính trị và hành động thù địch để gây thanh thế, lôi kéo, chuyển hóa, tập hợp lực lượng và dư luận ủng hộ cho những tư tưởng và hành động sai trái của mình.

 “Diễn biến hòa bình” quyết định cấp độ, tốc độ, phương thức, hình thức, biện pháp, phương tiện biểu hiện của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Với bản chất và âm mưu, thủ đoạn hết sức thâm độc, “không đánh mà thắng” của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch và chống cộng gây ra đối với chủ nghĩa xã hội cho thấy, “diễn biến hòa bình” còn quy định và quyết định đến cả cấp độ và tốc độ của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong lòng các chế độ xã hội chủ nghĩa nói chung, Việt Nam nói riêng. Khi sự cộng hưởng của cả hai hành động xấu sa và thù địch này đạt đến sự đồng điệu nhất định cả về mục đích, phương chiều, lực lượng và phương thức tiến hành thì tất yếu “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” sẽ diễn ra với ở một cấp độ cao hơn và tốc độ nhanh hơn sức tưởng tượng của chính những kẻ đã gây ra đối với chế độ cộng sản. Đúng như các chuyên gia chống cộng một thời dưới chính quyền G. Buts đã từng thừa nhận ở những thập niên hậu Xôviết.

Lịch sử đổ vỡ của chủ nghĩa xã hội hiện thực ở Đông Âu, Liên Xô cho thấy, cấp độ ban đầu của sự đổ vỡ chỉ ở tầm thấp, có tính chất đơn lẻ ở cơ sở, tổ chức, ngành, địa phương… mà các nước xã hội chủ nghĩa thời đó thường gọi là các bất ổn về trật tự, an ninh xã hội. Sau những cuộc đảo chính bất thành ở Nam Tư, Tiệp Khắc, Hunggari những thập niên 50-60 thế kỷ XX, những người nắm giữ chính quyền ở đây mới nhận thức rõ thêm âm mưu, thủ đoạn tiến công bằng những thủ đoạn phi vũ trang của các thế lực cơ hội, xét lại, chống cộng, phản động và phản bội. Họ nhận thấy những dấu hiệu của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” không còn ở cấp độ, phạm vi địa phương, cơ sở nữa mà đã chuyển lên thành cấp độ cao hơn – những cuộc chống đối, nổi dậy kết hợp biểu tình, bất bạo động với vũ trang tiến công trực diện vào trung ương đảng và chính quyền nhà nước.

Đây chính là sự phát triển mới về cấp độ của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” bên trong một bộ phận, hay một bộ phận quan trọng trong lòng hệ thống chính trị xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu và Liên Xô. Sự “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đã dẫn đến nguy cơ phân liệt, chia tách trong mỗi đảng cộng sản, đảng công nhân của một nước, hay mâu thuẫn, bất hòa, xung đột giữa các đảng cộng sản và các nhà nước xã hội chủ nghĩa với nhau. Ở trong nước, nó làm cho các đảng cộng sản phân rã thành các nhóm, các phe phái đối lập nhau. Để tồn tại, họ đã mau chóng từ bỏ những nguyên tắc mácxít về xây dựng đảng, chính quyền nhà nước của giai cấp vô sản.

Tốc độ của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” cũng phụ thuộc và chịu sự quy định của sự tác động bởi các âm mưu, thủ đoạn của “diễn biến hòa bình” ảnh hưởng đến mức độ nào đối với chế độ xã hội chủ nghĩa của từng nước, hay cả hệ thống xã hội chủ nghĩa. Nếu những năm 50-60 của thế kỷ XX, sự diễn biến chỉ ở tốc độ thấp, ở bộ phận nhỏ, phải mất hàng chục năm mới làm ảnh hưởng, chuyển hóa một vài nước Đông Âu, thì đến những năm 70-80, đặc biệt là những năm 90 đã diễn ra nhanh chóng, thời gian chỉ tính bằng vài năm, vài tháng là toàn bộ hệ thống xã hội chủ nghĩa từ Cộng hòa dân chủ Đức, đến Ba Lan đến Liên Xô cũng lần lượt bị đổ vỡ không gì chống đỡ nổi. Sự sụp đổ đó kéo theo nhiều hệ lụy đối với các nước xã hội chủ nghĩa ở châu Á, như Mông Cổ, Trung Quốc, Việt Nam, Lào cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng và có tính hệ thống, dây chuyền. Điển hình là nhà nước xã hội chủ nghĩa Mông Cổ sụp đổ; bạo loạn ở Thiên An Môn, Trung Quốc (1991); bạo động mang mầu sắc chính trị, dân tộc và tôn giáo năm 2001 và 2004 ở Tây Nguyên, Việt Nam.

Sự chuyển hóa và tự diễn biến còn diễn ra một cách công khai và ngang nhiên ở một bộ phận cán bộ, đảng viên, công chức và quần chúng nhân dân ở một số cơ sở, cơ quan, công sở của hệ thống chính trị đến hệ thống kinh tế, văn hóa, xã hội. Đây thực sự là một vấn đề đáng báo động và là một biểu hiện mới của cấp độ “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đã và đang diễn ra ở nước ta, cần phải có những giải pháp và biện pháp về chính trị, tư tưởng đi liền với tổ chức, pháp lý và kinh tế – xã hội để ngăn chặn. Cấp độ biểu hiện của sự “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đó cũng hoàn toàn nằm trong và chịu sự chi phối bởi “diễn biến hòa bình”.

Hiện nay, sự tác động và quy định của “diễn biến hòa bình”, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” ở nước ta còn có những biểu hiện mới về cấp độ và tốc độ. Đó là, tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên ở các cấp hiện nay mà Nghị quyết Trung ương 4 khóa XI xác định không xảy ra đồng thời cùng một lúc, mà nó diễn ra và phát triển từ ít đến nhiều, từ nhẹ đến nặng, từ phạm vi hẹp đến phạm vi rộng, từ lĩnh vực này sang lĩnh vực khác và từ cấp dưới lên cấp trên và cả cấp trên đến cấp dưới. “Quá trình diễn ra “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong một bộ phận cán bộ, đảng viên làm cho họ ngày càng xa rời mục tiêu, lý tưởng cách mạng, quan liêu, xa dân, làm suy giảm dần lòng tin của Nhân dân đối với Đảng”[1]. Đây chính là nguy cơ tiềm ẩn bên trong nội bộ Đảng đặc biệt nguy hiểm, liên quan đến sự tồn vong của Đảng, và cũng là một trong những nguyên nhân của sự sụp đổ chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô và Đông Âu trước đây. Hiện nay, các thế lực thù địch đang ráo riết thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, nhất là lợi dụng việc Đảng ta triển khai thực hiện Nghị quyết Trung ương 4 khóa XI – một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay và Văn kiện Đại hội XII của Đảng; đặc biệt là triệt để lợi dụng các biểu hiện tiêu cực, sai lầm trong quản lý đất đai, giải phóng mặt bằng, tái định cư, giải quyết việc làm của các cấp chính quyền, vấn đề môi sinh, môi trường *Formosa)… để thực hiện nhiều thủ đoạn thâm độc và quyết liệt cả về cường độ, nội dung cũng như phương pháp chống phá.

Nhìn chung, mỗi một thời điểm lịch sử, mỗi một chế độ xã hội chủ nghĩa có một hoàn cảnh, điều kiện riêng, song bao giờ “diễn biến hòa bình” cũng tìm cách tác động, quy định cả cấp độ và tốc độ của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ các chế độ nhà nước xã hội chủ nghĩa, trong đó Việt Nam – nơi được xác định là một trọng điểm tiến công quyết liệt của chúng. Nhận thức được vấn đề này là cơ sở, tiền đề để mọi cấp lãnh đạo, quản lý, mọi cán bộ, đảng viên và quần chúng nhân dân nâng cao tình thần cảnh giác và trách nhiệm phòng, chống đấu tranh chống nguy cơ “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, làm thất bại chiến lược “diễn biến hòa bình” của chúng.

Nhằm mục tiêu lật đổ và tiêu diệt chủ nghĩa xã hội thế giới, chủ nghĩa đế quốc, các lực lượng phản động thù địch không từ bỏ bất cứ một phương thức, thủ đoạn thâm độc, nham hiểm nào. Để thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình”, chúng luôn cần đến, nhờ cậy và chỉ đạo luôn cả các phương thức và hình thức biểu hiện của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” từ bên trong các nước và chế độ xã hội đối lập với chúng. Tính chất quyết định của “diễn biến hòa bình” về phương thức, hình thức, biện pháp, phương tiện thực hiện của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” được thể hiện trên các vấn đề sau.

Quyết định phương thức của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Phương thức của “diễn biến hòa bình” cũng như phương thức của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” là cách nói, cách thể hiện một cách tổng quát và thực chất về cách thức và phương pháp tiến hành của những âm mưu, thủ đoạn diễn ra một cách “hòa bình”, một cách “tự diễn ra’, một cách “tự chuyển biến” từ từ, từ số lượng đến chất lượng, từ tư tưởng, lối sống của con người đến tổ chức và thể chế của chế độ xã hội chủ nghĩa theo một chiều hướng tiêu cực, làm cho họ, tổ chức và thể chế chính trị xã hội chủ nghĩa không còn là họ, là nó nữa, mà chuyển thành những con người, tổ chức và thể chế chính trị – xã hội đối lập – con người tư sản, tư tưởng tư sản, tư hữu, tổ chức và thể chế đại diện cho những kẻ bóc lột, tước đoạn và chiếm đoạt sức lao động của các giai cấp công nhân và nhân dân lao động.

[1] Minh Thư, Vì sao phải phòng, chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”?, www.baoangiang.com.vn, 6-5-2014.

Bình luận bằng tài khoản Facebook

3 thoughts on ““Diễn biến hòa bình” – cái mầm gây họa, sản sinh ra cái ác

  • 3 Tháng Chín, 2016 at 9:37 sáng
    Permalink

    Để phòng, chống “diễn biến hoà bình” một cách có hiệu quả, nhất là phá vỡ các mầm mống của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” thì trước hết phải có sự nhận diện một cách chính xác nguy cơ này. Đối với nước ta, nói đến “diễn biến hoà bình” là nói đến âm mưu, thủ đoạn tổng thể của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch hòng làm chuyển hoá chế độ chính trị của ta từ bên trong mà không cần phải sử dụng đến bạo lực vũ trang để can thiệp. Về thực chất, nếu chiến tranh là kế tục của chính trị bằng thủ đoạn bạo lực vũ trang mang tính nhà nước thì “diễn biến hoà bình” cũng chính là kế tục của chính trị, nhưng bằng thủ đoạn phi bạo lực vũ trang. Đó chính là sự nguy hiểm và thâm độc của chiến lược “diễn diến hòa bình” mà mỗi người cần nhận diện và đề phòng.

    Reply
  • 4 Tháng Chín, 2016 at 6:34 chiều
    Permalink

    Tăng tốc, mở rộng quy mô, đổi mới hình thức chống phá Đảng, Nhà nước ta, chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch, phản động đã và đang tiến hành nhiều thủ đoạn, biện pháp mới rất tinh vi, thâm độc. Một số thủ đoạn mới nảy sinh là sự bổ sung nội dung, hình thức mới cho chiến lược “diễn biến hòa bình”; trong đó “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” nội bộ Đảng, Nhà nước và các tầng lớp nhân dân chỉ là hai trong nhiều việc đang được các thế lực thù địch “thay hình, đổi dạng” cho phù hợp với tình hình và diễn biến của thời cuộc, nhưng tác động, ảnh hưởng của nó thì đặc biệt nguy hiểm./.

    Reply
  • 10 Tháng Chín, 2018 at 10:25 sáng
    Permalink

    Thế giới có không ít bài học xương máu về biểu tình, bạo động lật đổ. Chúng ta cần phải đề cao cảnh giác, không cho phép mình giẫm vào vết xe đổ của các nước nói trên. Người dân, với tư cách chủ nhân đất nước, cần thể hiện tình yêu nước một cách sáng suốt, trí tuệ. Cách đây hơn 70 năm, Bác Hồ viết “Lời kêu gọi thi đua ái quốc” giữa lúc mệnh nước “ngàn cân treo sợi tóc” thù trong giặc ngoài. Hiện nay, thế và lực của chúng ta đã khác, vận nước đang lên, đời sống kinh tế-chính trị ngày càng được cải thiện. Tuy vậy, các thế lực thù địch, phản động vẫn không ngừng đẩy mạnh chiến lược “diễn biến hòa bình” chống phá Đảng, Nhà nước và nhân dân ta. Mọi người cần hết sức cảnh giác để tránh mắc phải âm mưu “Diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch.

    Reply

Gửi phản hồi

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

shares