Một sự võ đoán thiển cận!

(Văn Kiệt)

Trước thềm Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng, nhất là khi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng có chuyến thăm Hoa Kỳ vào tháng 7 năm 2015, trên các trang mạng xã hội đã xuất hiện một số bài viết với lời lẽ hết sức võ đoán, sặc “mùi” phản động, rằng “Đại hội toàn quốc Đảng Cộng sản lần thứ XII sẽ thông qua các văn kiện Đảng và xác định chiều hướng chính sách đối nội và đối ngoại trong 5 năm sắp tới. Kết quả là một cuộc chuyển hóa thể chế êm đẹp sẽ diễn ra hay chế độ độc tài độc đảng sẽ tiếp tục thống trị đất nước một cách khắc nghiệt hơn và tàn bạo hơn”.

Cần khẳng định một cách dứt khoát rằng, cả lý luận và thực tiễn đã hoàn toàn bác bỏ luận điểm phản động, phản khoa học nêu trên. Vì rằng, chế độ dân chủ xã hội chủ nghĩa ở nước ta chỉ có thể được xây dựng, thực hiện một cách đầy đủ, toàn diện, triệt để dưới sự lãnh đạo đúng đắn, sáng tạo của một chính đảng duy nhất – Đảng Cộng sản Việt Nam, một đảng mác-xit lê-nin-nít chân chính.

Thực tiễn lịch sử đã chứng minh: Chủ nghĩa xã hội chỉ có thể được xây dựng với thể chế chính trị nhất nguyên, do Đảng Cộng sản lãnh đạo. Giai cấp công nhân chỉ có thể đóng vai trò chủ thể lịch sử của mình khi được Đảng Cộng sản lãnh đạo và trong hệ thống chính trị không có các đảng phái đối lập, đại diện cho những lợi ích khác nhau. Điều này là dễ hiểu, bởi ngoài Đảng Cộng sản, thì không có một đảng phái chính trị nào khác có thể lãnh đạo sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội – một chế độ xã hội mà mục tiêu cuối cùng là xóa bỏ tư hữu và bóc lột. Chỉ có sự lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản dựa trên nền tảng học thuyết Mác – Lênin là bảo đảm không gì thay thế được cho thắng lợi cuối cùng của chủ nghĩa xã hội. Mọi sự tìm kiếm nào khác, thực hiện “đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập” hay hướng vào con đường xã hội – dân chủ chỉ là mất phương hướng chính trị – giai cấp, mơ hồ bản chất giai cấp của chế độ xã hội chủ nghĩa và tự mình từ bỏ chủ nghĩa xã hội.

Nền dân chủ xã hội chủ nghĩa gắn chặt với cuộc đấu tranh vì chủ nghĩa xã hội, cho nên, nó chỉ có thể được thực hiện bằng con đường thiết lập quyền lãnh đạo của giai cấp vô sản đối với toàn bộ xã hội thông qua đội tiền phong là Đảng Cộng sản. Chỉ có giai cấp vô sản và Đảng tiên phong của mình, với cơ sở xã hội rộng lớn là quảng đại quần chúng nhân dân lao động mới có khả năng thiết lập được nền chuyên chính vô sản, vừa bảo đảm dân chủ và lợi ích căn bản của đông đảo quần chúng lao động, vừa triệt tiêu mọi khả năng phục hồi chế độ bóc lột và nô dịch. Việc Đảng Cộng sản ở các nước vươn lên khẳng định vị trí đảng cầm quyền duy nhất sau khi đã giành được chính quyền là quy luật gắn với tiến trình đấu tranh vì nền dân chủ. Một Đảng cầm quyền như vậy sẽ luôn luôn thống nhất từ trong bản chất, mục tiêu, phương thức của một nền dân chủ vì quyền lực và lợi ích của đa số người lao động. Sự cầm quyền (tức vai trò lãnh đạo của Đảng) và quyền lực của đông đảo nhân dân gắn bó, khăng khít với nhau.

Mặt khác, cần thấy rằng, xã hội dân chủ hay không dân chủ, không phụ thuộc vào số lượng các đảng chính trị, vào việc áp dụng hay không áp dụng chế độ “đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập”. Chế độ một đảng hay nhiều đảng, không phải là dấu hiệu, càng không phải là bản chất của dân chủ hay không dân chủ. Không phải cứ đa đảng là dân chủ, còn một đảng thì không dân chủ. Điều cốt yếu là ở chỗ, đảng cầm quyền đó có thực sự cách mạng, có thực sự vì lợi ích của nhân dân hay không. Dân chủ phụ thuộc một cách quyết định vào lý tưởng và bản chất chính trị của đảng cầm quyền.

Rõ ràng, chế độ đa đảng không phải là dấu hiệu của dân chủ. Cái gốc để bảo đảm dân chủ hay không dân chủ là tư liệu sản xuất nằm trong tay ai. Dưới chủ nghĩa xã hội, tư liệu sản xuất nằm trong tay nhân dân lao động và họ là người làm chủ xã hội. Dưới chủ nghĩa tư bản, tư liệu sản xuất nằm trong tay một thiểu số nhà tư bản, nền dân chủ đó là quyền làm chủ của một nhóm các nhà tư sản.

Chính vì vậy, thực hiện dân chủ xã hội chủ nghĩa, phát huy quyền làm chủ của nhân dân lao động là bản chất, quy luật hình thành, phát triển và tự hoàn thiện của Nhà nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo – một “Đảng cách mạng; ngoài lợi ích của nhân dân, Đảng ta không có lợi ích gì khác”. Đảng Cộng sản Việt Nam không hề áp đặt vai trò độc quyền lãnh đạo của mình. Để được nhân dân thừa nhận là người lãnh đạo, Đảng đã phải trải qua một quá trình đấu tranh lâu dài, gian khổ, đầy thử thách, hy sinh với biết bao người con ưu tú của Đảng và dân tộc đã ngã xuống, hy sinh vì độc lập, tự do, vì hạnh phúc của nhân dân. Thực tế chứng minh rằng, cho đến nay, chưa có lực lượng chính trị nào khác ngoài Đảng Cộng sản Việt Nam có đủ khả năng và điều kiện lãnh đạo cách mạng Việt Nam thực hiện mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh. Đó không phải là ý chí chủ quan về chính trị, mà là một tất yếu khách quan của lịch sử. Mọi mưu toan hạ thấp vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam là trái với yêu cầu khách quan của quá trình phát triển đất nước và nguyện vọng chính đáng của nhân dân.

Thành tựu 70 năm xây dựng, bảo vệ và phát triển đất nước dưới sự lãnh đạo của Đảng: Cách mạng Tháng Tám thành công lập nên Nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hòa – nhà nước dân chủ nhân dân đầu tiên ở Đông Nam Á, đánh thắng hai cuộc chiến tranh xâm lược của thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Đặc biệt là thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của sự nghiệp đổi mới đất nước…đã đưa nước ta trở thành một nước có vị trí xứng đáng trên trường quốc tế, người dân “ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành”. Điều đó chứng tỏ rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của cả dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, thực sự là người tổ chức, lãnh đạo mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam./.

Bình luận bằng tài khoản Facebook

4 thoughts on “Một sự võ đoán thiển cận!

  • 28 Tháng Tám, 2015 at 3:54 chiều
    Permalink

    Bài viết hay gớm.

    Reply
  • 13 Tháng Chín, 2015 at 10:20 sáng
    Permalink

    Bài viết rất hay, cảm ơn tác giả bài viết đã cho độc giả bạn đọc thêm hiểu hơn về những thành tựu của đất nước Việt Nam đã đạt được hơn 70 năm qua dưới sự lãnh đạo tài tình của Đảng Cộng sản Việt nam. Qua bài viết này, chúng ta phải nêu cao cảnh giác trước những luận điệu “võ đoán” sặc mùi “phản động” của những kẻ không có hiểu biết, thiếu lương tri, nhận thức thiển cận…nhằm chống phá trước thêm Đại hội XII của Đảng.

    Reply
  • 8 Tháng Mười, 2015 at 3:44 chiều
    Permalink

    Võ đoán là cái miếng “võ mồm” quen thuộc của những kẻ ngồi lê, mách lẻo, quen kiểu hít hít, hà hà để kiếm tiền nhăng cuội thôi mà. Đây không phải là quan điểm mà là lời lẽ của kẻ tiểu nhân giáo điều, đâm bị thóc, chọc bị gạo, ở nhà không nói được vợ con nên cứ gào gào, thét thét trên mạng cho bốc mùi … chọc chẹo để kiếm miềng ăn…

    Reply
  • 12 Tháng Tư, 2016 at 10:11 chiều
    Permalink

    Ở Việt Nam, không có một lực lượng chính trị nào ngoài Đảng Cộng sản Việt Nam, có đủ bản lĩnh, trí tuệ, kinh nghiệm, uy tín và khả năng lãnh đạo đất nước vượt qua mọi khó khăn, thử thách. Từ thực tế lịch sử 86 năm qua, có thể khẳng định: Mưu đồ về sự thay đổi chế độ ở Việt Nam, thay đổi vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản chỉ là ảo tưởng hoang đường của các thế lực thù địch mà thôi!

    Reply

Gửi phản hồi