Phải chăng lập đảng là cái cớ để lừa đảo, ăn chặn?

(Mạnh Hiếu)

Thời gian gần đây, các hội, nhóm người Việt sống lưu vong ở nước ngoài tự dấy lên phong trào đấu tranh đòi dân chủ ở Việt Nam, trên mạng xã hội và bằng những con đường bất hợp pháp, họ phát tán tài liệu vào nước ta, kêu gọi tập hợp lực lượng, hỗ trợ tài chính để hoạt động chống Đảng, Nhà nước và cuộc sống hòa bình của nhân dân ta. Thoảng qua bề ngoài, tưởng như một cao trào đấu tranh dân chủ thời kỳ 1936 – 1939, nhưng tìm hiểu thực chất bên trong, đó chỉ là lời lẽ lừa đảo của một nhóm người, thậm chí một vài người đang sống lưu vong. Đọc trên mạng xã hội thấy các đảng phái ra đời, phát triển như “nấm sau mưa rào” với rất nhiều danh xưng như “Đảng dân chủ thế kỷ 21”, “Đảng Dân Chủ Việt Nam”, “Đảng Thăng Tiến”, “Cao trào nhân bản”, “Diễn đàn xã hội dân sự”, “Phong trào con đường VN”, “Hội phụ nữ nhân quyền”, v.v. Họ kêu gọi đấu tranh đòi quyền dân chủ cho nhân dân trong nước, tự sắc phong cho mình những chức vụ quan trọng, tự huyễn hoặc bản thân ảo tưởng chính trị để tập hợp lực lượng, huy động tài chính hoạt động.

Mới đây, Nguyễn Thế Quang – nói chưa thạo tiếng Việt, đang sống ở Mỹ đã tuyên bố thành lập cái gọi là đảng “Dân chủ Việt” (gọi tắt là “Đảng Việt”) cho khỏi lẫn với mấy đảng đàn anh, đồng thời phát tán bản Hiến chương (gồm 10 chương, 45 điều) nhằm tập hợp lực lượng trong và ngoài nước đoàn kết “đấu tranh” đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam bằng cách đấu tranh “bất bạo động”. Trong bản Hiến chương ấy, diễn đạt chưa thạo tiếng Việt, lời lẽ hô hào tham gia như một đứa trẻ ngây ngô dạy đời, xúc phạm tới lòng tự trọng của mỗi người dân đang sinh sống, lao động hòa bình trên quê hương đất nước có độc lập, dân chủ, tự do. Phải chăng, đây là thứ đảng “Dân chủ Việt” lừa đảo, ăn xin của mấy kẻ mạt hạng. Không thể có từ ngữ nào diễn tả nổi sự ngu dốt đáng thương của mấy người không hiểu gì nhân tình thế thái mà dám bàn chuyện đại sự quốc gia. Theo bản Hiến chương của “Đảng Việt”, có vô số điều tức cười không thể nói hết được, xin dẫn ra mấy câu để mọi người cùng suy ngẫm.

Trong “Lời Nói Đầu” của Hiến chương Đảng Dân chủ Việt, sau vài đoạn viết lăng nhăng, sai lỗi ngữ pháp tiếng Việt như đã dẫn ở trên; lời nói đầu xác định “cùng nhau khởi sự hình thành đảng chính trị Dân chủ Việt để phụng sự dân nước”, “để đấu tranh cho sự nghiệp dân chủ hóa đất nước… cũng như bất cứ thế lực xâm lược độc tài nào khác”. Và trong Điều 1, của Chương 1 lại tự cho mình “làm cột xương sống cho một chế độ mới có tiềm năng, có sức mạnh và có lòng cương quyết đối đầu với ngoại xâm”. Thật đáng thương cho lời lẽ ngây ngô của những kẻ không hiểu biết gì về thực tế lịch sử và lòng người Việt Nam. Bởi lẽ, chẳng có người dân Việt Nam nào lại dám tin, liều lĩnh giao vận mệnh quốc gia, dân tộc cho vài kẻ “thần kinh có vấn đề” dở khùng dở điên như vậy. Người dân Việt Nam có trí tuệ, thông minh, mọi người đều hiểu rõ cách đây 70 năm, dưới sự lãnh đạo tài tình của Đảng Cộng sản Việt Nam và lãnh tụ Hồ Chí Minh, nhân dân ta trên mọi miền đất nước đã vùng lên giành chính quyền về tay mình, lập nên nước Việt Nam dân chủ cộng hòa; đưa dân tộc Việt Nam thoát khỏi gần 100 năm đô hộ của thực dân Pháp. Tiếp theo đó, Đảng đã lãnh đạo nhân dân ta đấu tranh bảo vệ chính quyền, tiến hành các cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và chống đế quốc Mỹ xâm lược giành thắng lợi không để lại hậu quả chia cắt gia đình, người thân như ở bán đảo Triều Tiên hiện nay. Sau chiến tranh, Đảng đã lãnh đạo nhân dân ta khắc phục hậu quả do chiến tranh để lại, thực hiện đổi mới, đưa đất nước ta thoát ra khỏi khủng hoảng kinh tế – xã hội, bước vào đẩy mạnh sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh. Thực tế không thể phủ định là sự lãnh đạo của Đảng được nhân dân ta thừa nhận, biết ơn và gọi là “Đảng ta” – Đảng của giai cấp công nhân, đội tiền phong, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của dân tộc; Đảng không có lợi ích riêng ngoài lợi ích của nhân dân và dân tộc. Vậy mà, thật trớ trêu, mấy người sống lưu vong, kể cả những kẻ vong ơn bội nghĩa với Đảng lại tự lập ra những đảng chính trị như “Dân chủ Việt” để tranh dành, đòi quyền lãnh đạo đất nước với một đảng có bề dày cống hiến, hết lòng phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân.

Ông cha ta có câu “hữu xạ tự nhiên hương”, nếu đảng “Dân chủ Việt” thơm tho chắc nhiều người sẽ tự nguyện tìm đến, ủng hộ cả vật chất và tinh thần. Nhưng cớ gì “Dân chủ Việt” làm việc đại sự quốc gia lại phải đi kêu ăn xin ? “Dân chủ Việt” tài cao, trí rộng mà ăn nói lại “tiền hậu bất nhất” như thế? Chẳng hạn như Điều 8, chương 1 có ghi: “Dân chủ Việt hoạt động như một tổ chức từ thiện”, vậy cớ sao Điều 9 lại phải ghi “DCV quan tâm tìm kiếm trợ giúp tài chánh từ những quỹ chính phủ khắp nơi để phụ giúp cho thành viên có nhu cầu và những chi phí sinh hoạt của tổ chức”? Phải chăng, mâu thuẫn ngay tại 2 điều này đã cho thấy sự mập mờ, lừa đảo của những người khốn khổ, hầu bao đang trống rỗng, định mượn cờ dân chủ để lừa đảo những người nhẹ dạ, cả tin ? Bài học thực tế cho thấy, đã có biết bao người dân lương thiện bị kẻ xấu kích động, lừa đảo bỏ nhà, bỏ cửa, bỏ sự nghiệp đi làm tay sai để rồi có ngày vào nhà lao bóc lịch oan ? Và rồi rốt cuộc “Dân chủ Việt” có học tập những đàn anh đi trước như việc Ông Hoàng Minh Chính khôi phục “Đảng dân chủ Việt Nam” sau đó đổi tên thành “Đảng dân chủ Việt Nam thế kỷ 21” chỉ vì tranh dành cái danh “Tổng thư ký” hão và miếng ăn. Mọi người đều thấy, có một câu chuyện thật đáng kinh tởm đối với những người mang danh dân chủ. Ông Trần Khuê (phó tổng thư ký) khi không dành được chức Tổng thư ký đảng Đảng dân chủ Việt Nam, sau khi ông Hoàng Minh Chính qua đời, Trần Khuê tuyên bố ly khai đảng Dân chủ Việt Nam và tự phong mình là Chủ tịch kiêm thủ quỹ “Đảng dân chủ thế kỷ 21”. Mọi khoản tài trợ và chi tiêu đều do ông Trần Khuê quyết định. Và có một một “sự kiện” đáng chú ý là: khi ông Hà Sỹ Phu bị bệnh phải nằm viện tại thành phố Hồ Chí Minh. Ông Trần Khuê thay mặt đảng đứng ra vận động quyên góp tiền với lý do “giúp ông Hà Sỹ Phu chữa” bệnh, anh em quý mến ông Phu nên đã dốc hầu bao ủng hộ gửi vào tài khoản của ông Khuê số tiền cả chục ngàn đô la. Ông Khuê nhận số tiền trên và chỉ đưa cho ông Phu vẻn vẹn 4 triệu tiền Việt, nhưng lại nói là tiền lương hưu cá nhân tích góp được nay mang đến giúp đỡ ông Phu lúc khó khăn. Ông Hà Sỹ Phu xúc động trào nước mắt, cảm ơn ân nhân! Nào ngờ, khi ông Phu hết bệnh về Đà Lạt mới biết đó là sự giúp đỡ, quan tâm của anh em với mình. Ông Phu uất ức, đấm tay lên ngực đau đớn kêu trời và tuyên bố từ mặt Trần Khuê.

Phải chăng bản chất của đảng “Dân chủ Việt” cũng vậy, đói ăn thì cứ tự tìm cách ra đường ăn xin sẽ được bố thí và thương tình, chứ thành lập ra đảng chữ V (biểu tượng giơ 2 tay đầu hàng) để lừa đảo, ăn chặn của nhau tất yếu sẽ có ngày cắn nhau như ông Trần Khuê, rồi để lại tiếng cho đời thì nhục lắm. Bản Hiến chương còn nhiều điều phải bàn, thôi dẹp đi càng sớm càng tốt, đừng cố sờ vào “của ngựa” có ngày ngựa đá vỡ quai hàm./.

Bình luận bằng tài khoản Facebook

2 thoughts on “Phải chăng lập đảng là cái cớ để lừa đảo, ăn chặn?

  • 8 Tháng Mười, 2015 at 3:34 chiều
    Permalink

    Việc thành lập Đảng của các ông ấy chẳng qua chỉ là cơ hội chính trị mà thôi, ngon lành thì vỗ tay kiếm phần xôi thịt, không ngon thì chửi bới lẫn nhau rồi chuồn. Đảng không có chủ trương, không có lý luận dẫn đường, chẳng qua là tập hợp mù mờ của đám nghịch tặc, chợ búa, lừa đảo và bịp bợm dư luận, đĩ bợm lẫn nhau. Chứ có màu mẽ gì đâu, có đứa nào thương đứa nào đâu. Toàn dân hãy cảnh giác đừng bố thí cho chúng nó mà phí đồng tiền…

    Reply
  • 9 Tháng Tư, 2016 at 8:54 sáng
    Permalink

    Dân chủ Việt cùng với Bản Hiến chương đi cùng không khác gì tấn hài kịch mà các nhà dân chủ giả hiệu trong và ngoài nước lập nên. Và cũng giống như các Đảng bánh vẽ khác đã từng được thành lập, tung hô, cổ súy, sớm muộn Dân chủ Việt cũng sẽ bị thất bại mà thôi!

    Reply

Gửi phản hồi