Nhà văn, nhà báo “láo nháo”, chẳng khác cái đuôi con thằn lằn

Thằn lằn là một loại động vật có chân, chuyên sống trú ngụ ở các hang hốc đất, đá, không có tổ riêng; cũng đôi khi có chú lại sống leo trèo trên cành cây cho qua ngày, đoạn tháng. Thằn lằn ăn sâu bọ, cũng sinh đẻ để duy trì nòi giống, nhưng hay bị kích động đi gây chiến với kẻ khác, nên người đời gọi là “rắn thằn lằn”, quy nó về họ hàng nhà loài rắn độc ác. Đặc điểm nổi bật của thằn lằn khi bị tấn công là bỏ chạy, sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ cốt để giữ lấy mạng sống. Cái mà thằn lằn thường vứt bỏ là cái đuôi, chỉ cần đối phương chạm đến cái đuôi là thằn lằn cắt khúc bỏ chạy. Thật là đáng thương cho cái đuôi, nó rất trung thành với chủ. Mặc dù bị cắt bỏ thí mạng, nhưng nó vẫn ngoáy tít xua đuổi đối phương để chủ trốn chạy rồi mới ngắc ngoải chết một cách thảm thương vì cô đơn, lạnh lẽo. Có nhiều người cho rằng, sự khôn ngoan của thằn lằn nằm ở cái đuôi, không phải ở cái đầu. Như thế thì thật là bất công vô cùng, bởi mỗi khi phải giải quyết quy luật tự nhiên “đầu vào, đầu ra” cái đuôi thằn lằn phải hứng chịu đủ thứ trên đời. Cho dù khoa học, công nghệ có phát triển hiện đại bao nhiêu cũng không thể khử hết mùi hôi hám.

Chuyện về cái đuôi con thằn lằn là như vậy, nhưng ngẫm nghĩ về con người trong thế giới hiện đại, hội nhập và phát triển, vẫn có những chuyện vừa buồn, vừa nực cười làm sao! Bởi lẽ loài người đang ở thế kỷ XXI mà vẫn có những kẻ danh xưng nhà văn, nhà báo, nhà khoa học lại chẳng khác gì cái đuôi con thằn lằn, đang cố ngoáy đống rác cũ để ngửi mùi thối. Mới đây, ngày 01 tháng 5 năm 2016, trên mạng xã hội có đăng bài viết “Những tra vấn tháng 4 tự trả lời” do tác giả – phỏng vấn viên nhà văn Nguyễn Thị Thanh Bình thực hiện với sự tham gia của một số người tự xưng là GS nhà văn Đặng Phùng Quân, nhà văn Trần Doãn Nho và nhà văn Hồ Đình Nghiêm. Đọc qua bài viết về những nhận định của các nhân vật trên thật ngỡ ngàng, vì nghe tên tuổi của họ thật lừng danh, oai phong lẫm liệt mà “trí khôn” của họ không biết để ở đâu? Họ cố tình phớt lờ sự thật lịch sử hay do sự ngu dốt không hiểu biết? Xin được có một vài lời về sự thật lịch sử để mọi người cùng ngẫm và hiểu rõ hơn lời sám hối của những kẻ được ví như cái đuôi con thằn lằn, đang từ từ trôi về âm phủ.

1. Mọi người dân Việt Nam yêu nước ai cũng biết lịch sử đau thương của dân tộc dưới thời pháp thuộc; cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX các cuộc khởi nghĩa của các anh hung, hào kiệt, sĩ phu yêu nước đều bị thực dân Pháp đàn áp dã man, dìm trong bể máu. Nguyên nhân cơ bản và chủ yếu nhất của sự thất bại, đó là các cuộc khởi nghĩa chưa có đường lối cách mạng đúng đắn để tập hợp đông đảo các tầng lớp nhân dân đứng lên kháng chiến chống xâm lược, giành độc lập, tự do. Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh đã tìm đến chủ nghĩa Mác – Lênin, một học thuyết cách mạng và khoa học, chỉ ra con đường tập hợp, đoàn kết toàn thể giai cấp công nhân và nhân dân lao động vùng lên đấu tranh giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp và giải phòng con người. Nguyễn Ái Quốc đã truyền bá chủ nghĩa Mác – Lênin vào Việt Nam, được nhân dân lao động cả nước đón nhận với tình cảm và trách nhiệm trân trọng nhất. Bởi lẽ, chỉ có chủ nghĩa Mác – Lênin mới công khai thừa nhận quyền làm chủ của con người, quyền làm chủ của nhân dân lao động trong xã hội và trong mỗi quốc gia. Nhờ có chủ nghĩa Mác – Lênin soi đường mà nhân dân ta dưới sự lãnh đạo của Đảng đã vùng lên giành chính quyền tháng Tám năm 1945, đưa nhân dân lao đông cả nước bước lên vũ đài chủ nhân của đất nước. Ngày 6/1/1946, mọi công dân Việt Nam từ 18 tuổi trở lên đã đi bỏ phiếu bầu ra Quốc hội khóa I, cơ quan quyền lực cao nhất của Nhà nước. Từ đó đến nay quyền làm chủ, quyền công dân của các tầng lớp nhân dân lao động ở nước ta được bảo đảm, giữ vững. Công dân cả nước đang phấn khởi, tự hào bước vào kỳ bầu cử Quốc hội khóa XIV với tình cảm, trách nhiệm chính trị và niềm tin sâu sắc. Vậy cớ sao những kẻ danh xưng có ăn, có học như nhà văn Nguyễn Thị Thanh Bình, nhà văn Trần Doãn Nho, nhà văn Hồ Đình Nghiêm đặc biệt là GS nhà văn Đặng Phùng Quân lại mù quáng, ngu dốt đến mức quên cả lịch sử. Phải chăng đây là những cái đuôi con thằn lằn đang lang thang phiêu bạt ở những cành cây, bụi cỏ, ăn của bố thí cầm hơi nên không đủ trí khôn để viết ra mấy dòng lương thiện, mà phải sám hối bằng những lời lẽ đầy sự vu cáo kích động bạo lực phá hoại sự bình yên của đất nước?.

2. Cả thế giới ghi nhận Đại thắng mùa Xuân năm 1975, một chiến thắng vĩ đại trong lịch sử dân tộc, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất Tổ quốc. Trước đó, ngày 19 tháng 01 năm 1974, Quân đội Việt Nam Cộng hòa của Chính quyền ông Nguyễn Văn Thiệu với lực lượng không quân và hải quân hùng mạnh vào hàng thứ sáu trên thế giới, vậy cớ sao không giữ nổi chủ quyền quần đảo Hoàng Sa để Trung Quốc chiếm giữ? Phải chăng phía sau có ẩn ý gì mà đến nay GS, nhà văn Đặng Phùng Quân lú lẫn không cộng, trừ nổi con số 1974 và 1975? lại đổ lỗi cho “nhà nước dâng đất, biển đảo cho Tàu Cộng”. Có lẽ đây là chiến thuật hèn hạ “gắp lửa bỏ tay người” của GS Đặng Phùng Quân, một kẻ có danh nhưng vô học mà thôi.

Thiết nghĩ, lẽ ra các nhà văn Nguyễn Thị Thanh Bình, Trần Doãn Nho, Hồ Đình Nghiêm và GS nhà văn Đặng Phùng Quân nên làm điều gì đó thật nhân văn, thật “người” hơn trong tháng 5 này, để góp phần giữ vững sự bình yên cho non sông, đất nước; đó mới thật sự là những người Việt yêu quê hương, Tổ quốc của mình. Còn như những lời lẽ bịa đặt, vu cáo dựng lên trong “Những tra vấn tháng 4 tự trả lời” thì đó chỉ là những lời sám hối của họ trên con đường đi về địa ngục. Thật đáng thương cho những danh xưng có học, lại vô phúc làm cái đuôi con thằn lằn, cố vùng vẫy để cắn lại giống nòi của mình mà thôi.

Bình luận bằng tài khoản Facebook

Gửi phản hồi

423975total sites visits.