Tam quyền phân lập – Cái bánh vẽ của Trung Nguyễn

Những ngày gần đây, trên mạng xã hội, các thế lực thù địch đang ráo riết đăng tải nhiều bài viết có tính chất xuyên tạc, bóp méo, thổi phồng sự thật về những phát ngôn của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Hành động này của các thế lực thù địch, thực chất chỉ là để thực hiện âm mưu đòi “Tam quyền phân lập”, tiến tới xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, vai trò quản lý, điều hành của Chính phủ đối với đất nước. Đó là một chiêu trò chính trị cũ mèm, nhưng rất thâm độc của bọn phản động, kẻ sốt sắng nhất, trong số đó là Trung Nguyễn, với bài viết: “Thủ tướng Phúc không gạt bà con đâu” đăng trên trang mạng Tiếng dân.

Tư tưởng phân quyền có từ thời cổ đại ở phương Tây, với nội dung chính là: Trong bất kỳ nhà nước nào cũng cần phải có những yếu tố bắt buộc: cơ quan làm ra luật có trách nhiệm trông coi việc nước, các cơ quan thực thi pháp luật và các tòa án. Thuyết phân quyền ảnh hưởng sâu sắc, làm cho những quan niệm về tổ chức nhà nước và thực tiễn tổ chức nhà nước tư bản mang nặng tính chất cơ giới. Đến đầu thế kỷ XX, chính người phương Tây, tiêu biểu là nhà tư tưởng nổi tiếng Edgar Morin (Pháp) đã kịch liệt phê phán tư duy đó. Bởi nó là “tư duy manh mún, vụn mảnh”, là: một thứ tư duy định hướng vào việc phân cách thành từng ô, chia nhỏ ra và cô lập; cần phải khắc phục nó bằng tư duy hệ thống.

Ở Việt Nam, lịch sử đã chứng minh: Việt Nam là dân tộc yêu chuộng hòa bình. Hòa bình là biểu tượng cao nhất, một bản sắc truyền thống dân tộc. “Hòa” đã trở thành một nét điển hình trong tâm lý dân tộc, bao trùm khắp nhà – làng – nước. Cộng đồng các dân tộc Việt Nam ít có mâu thuẫn, xung đột và chia rẽ; chung sống hòa bình, đoàn kết và thống nhất. Lịch sử truyền thống chính trị các vương triều đã in đậm: Tập quyền và thống nhất là khuynh hướng chung của các nhà nước phong kiến Việt Nam.

Đến thời đại Hồ Chí Minh, các bản Hiến pháp của Việt Nam (từ năm 1946 đến nay) đã kế thừa tinh hoa hiến pháp của nhân loại và truyền thống dựng nước và giữ nước của dân tộc để ban hành các bản Hiến pháp quy định nhất quán về tổ chức quyền lực Nhà nước. Đến nay, Quốc hội đã ban hành Hiến pháp năm 2013, với cách thức tổ chức quyền lực Nhà nước theo hình thức “phân quyền” giữa lập pháp, hành pháp và tư pháp, thể hiện trong các chương: V, VI, VII, VIII. Song, nội dung “phân quyền” thì lại khác hẳn về chất so với tam quyền phân lập của các nhà nước tư sản. Tất cả quyền lực nhà nước thể hiện trong Hiến pháp năm 2013 đều có mẫu số chung là nhân dân, mọi quyền lực nhà nước đều thuộc về nhân dân, do nhân dân ủy quyền. Các cơ quan quyền lực nhà nước do nhân dân bầu ra, lập nên, “Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân”, đồng thời là “cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất của nước Cộng hòa XHCN Việt Nam”. Quyền lực nhà nước là thống nhất. Sự thống nhất ở chỗ mọi quyền lực đều tập trung ở nơi dân, phân công quyền hạn là do dân. Điều 2, Hiến pháp năm 2013 hiến định: “Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam do nhân dân làm chủ; tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân, mà nền tảng là liên minh giữa giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và đội ngũ trí thức”; và “Quyền lực nhà nước là thống nhất có sự phân công, tái hợp, kiểm soát giữa các cơ quan nhà nước trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp”.

Tư duy cơ giới là nền tảng của hiến pháp tư sản; “Tam quyền phân lập” là thủ đoạn chính trị lừa gạt nhân dân của giai cấp tư sản; bản chất của phân quyền tư sản là thâu tóm quyền lực vào tay giai cấp tư sản. Bản chất quyền lực nhà nước ta là thống nhất, trên cơ sở phân công, phối hợp, kiểm soát việc thực hiện quyền hành của các cơ quan nhà nước. Hiến pháp Việt Nam là sự kế thừa có chọn lọc những giá trị truyền thống lập pháp, lập hiến của dân tộc, nhân loại và thời đại. Từ tinh thần, nội dung đến các nguyên tắc lập hiến đều của người Việt Nam, do người Việt Nam định đoạt, không chịu sự can thiệp, áp đặt bởi bất kỳ triết lý lập hiến nào từ bên ngoài. Bởi vậy, “Tam quyền phân lập” là không phù hợp với thể chế chính trị và lịch sử Việt Nam.

Như vậy, Cái bánh vẽ, cái bẫy, dễ khiến ta vô tình rơi vào “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” mà Trung Nguyễn vẽ ra là hoàn toàn phiến diện, chủ quan, phi lịch sử, một chiêu trò chính trị cũ mèm mà thâm độc, âm mưu hòng xóa bỏ vai trò lãnh đạo Nhà nước của Đảng, thiết lập chế độ đa đảng ở Việt Nam. Chúng ta cần cảnh giác, đấu tranh lên án những chiêu trò chính trị của Trung Nguyễn và bọn phản động./.

Bình luận bằng tài khoản Facebook

7 thoughts on “Tam quyền phân lập – Cái bánh vẽ của Trung Nguyễn

  • 11 Tháng Hai, 2019 at 9:37 sáng
    Permalink

    “Tam quyền phân lập” là không phù hợp với thể chế chính trị và lịch sử Việt Nam.

    Reply
  • 11 Tháng Hai, 2019 at 3:40 chiều
    Permalink

    Thể chế chính trị ở Việt Nam hiện nay là hoàn toàn phù hợp với ý chí và nguyện vọng của nhân dân

    Reply
  • 12 Tháng Hai, 2019 at 6:56 sáng
    Permalink

    “Tam quyền phân lập” là thủ đoạn chính trị lừa gạt nhân dân của giai cấp tư sản; bản chất của phân quyền tư sản là thâu tóm quyền lực vào tay giai cấp tư sản.

    Reply
  • 12 Tháng Hai, 2019 at 12:00 chiều
    Permalink

    Tôi đồng ý với tác giả bài viết: ““Tam quyền phân lập” là không phù hợp với thể chế chính trị và lịch sử Việt Nam.”

    Reply
  • 13 Tháng Hai, 2019 at 8:47 sáng
    Permalink

    “Tam quyền phân lập” không phù hợp với hể chế chính trị và thực tiễn cách mạng ở nước ta.

    Reply
  • 18 Tháng Hai, 2019 at 6:36 sáng
    Permalink

    “Tam quyền phân lập” là không phù hợp với thể chế chính trị và lịch sử Việt Nam. Mỗi chúng ta cần cảnh giác, đấu tranh lên án những chiêu trò chính trị của Trung Nguyễn và bọn phản động.

    Reply
  • 21 Tháng Hai, 2019 at 9:40 sáng
    Permalink

    “Tam quyền phân lập” là cái bánh vẽ mà bọn phản động đưa ra để dụ dỗ những người thiếu hiểu biết về chính trị mà thôi!. Thực chất của nó là để bảo vệ quyền lực bất khả xâm phạm của giai cấp thống trị mà thôi!.

    Reply

Gửi phản hồi

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

shares