VẠCH TRẦN THỦ ĐOẠN LỢI DỤNG VẤN ĐỀ VĂN HÓA ĐỂ CHỐNG PHÁ ĐẢNG, NHÀ NƯỚC VIỆT NAM

Văn hóa trong chính trị là hệ giá trị văn hóa được con người lựa chọn tiếp nhận và biểu hiện ra trong quá trình hoạt động chính trị và là giá trị cốt lõi của mỗi hệ thống chính trị. Nó thể hiện nhận thức về chính trị, lý tưởng, niềm tin vào chính trị và cách thức tham gia vào đời sống chính trị của các chủ thể theo những chuẩn mực phù hợp với mục tiêu chung của xã hội. Thế nhưng, trên trang “Danchimviet”, Đinh Lâm Thanh lại đăng tải bài “Tương quan giữa văn hóa và chính trị”. Nội dung bài viết thể hiện rõ bản chất phản động, cực đoan, vu khống, bôi nhọ vai trò lãnh đạo Đảng, Nhà nước Việt Nam.

Ngay đầu bài viết, Đinh Lâm Thanh đã nhận định rằng “Một đất nước cai trị bởi cộng sản và dân tộc bị phân hóa làm hai với hai nền văn hóa chống đối nhau thì vấn đề tách rời chính trị ra khỏi văn hóa là không thể xảy ra”.

Đây là nhận định xảo trá, xuyên tạc, vô căn cứ và không có cơ sở khoa học về nền văn hóa Việt Nam, bởi vì:

1. Ở Việt Nam chưa bao giờ có hai nền văn hóa chống đối nhau

Trong suốt chiều dài lịch sử, ở Việt Nam chưa bao giờ tồn tại hai nền văn hóa, mà chỉ có nền văn hóa Việt Nam được kết tinh từ những thành quả lao động, sáng tạo, giữ gìn qua hàng nghìn năm dựng nước, giữ nước của 54 dân tộc anh em. Mỗi dân tộc mang bản sắc riêng, tạo nên sự thống nhất trong đa dạng của văn hóa Việt Nam. Nền văn hóa Việt Nam luôn thể hiện rõ tính thống nhất của một nền văn hóa quốc gia – dân tộc; luôn chống lại sự kỳ thị, cưỡng bức văn hóa của dân tộc này đối với dân tộc khác. Cho dù nhiều tộc người di cư vào lãnh thổ Việt vào những thời kỳ lịch sử khác nhau, có tộc người đến sớm từ hàng nghìn năm, có tộc người đến từ vài trăm năm nay, nhưng đã sinh sống trên dải đất hình chữ S đều chung một ký ức về cội nguồn tổ tiên, đều là đồng bào cùng nhau kết nối vòng tay đoàn kết bằng sự hiểu biết, thủy chung, gắn bó, đùm bọc lẫn nhau, cùng nhau xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

2. Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam luôn coi trọng xây dựng văn hóa trong chính trị.

Vấn đề xây dựng văn hóa trong chính trị được Đảng ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh quan tâm từ rất sớm. Trong Đề cương về văn hóa Việt Nam năm 1943, Đảng ta đã khẳng định: “Quan hệ giữa vǎn hóa và kinh tế, chính trị và vǎn hóa là một trong ba mặt trận (kinh tế, chính trị, vǎn hóa) ở đó người cộng sản phải hoạt động”. Trải qua các thời kỳ cách mạng khác nhau, Đảng ta luôn coi trọng và đề cao nhiệm vụ xây dựng nền văn hóa Việt Nam mang tính chất dân tộc, khoa học và đại chúng. Từ khi thực hiện sự nghiệp đổi mới đất nước, phát triển kinh tế thị trường định hướng XHCN và hội nhập quốc tế, tư duy lý luận của Đảng về xây dựng văn hóa trong chính trị dần dần được hình thành một cách rõ nét và không ngừng bổ sung, phát triển, hoàn thiện. Đến Nghị quyết Trung ương 9 khóa XI (Nghị quyết số 33-NQ/TW), lần đầu tiên Đảng ta đề cập đến vấn đề xây dựng văn hóa trong chính trị một cách rõ nét nhất với mục tiêu cụ thể là “Xây dựng văn hóa trong hệ thống chính trị, trong từng cộng đồng làng, bản, khu phố, cơ quan, đơn vị, doanh nghiệp và mỗi gia đình” và được tách thành một nhiệm vụ riêng, đó là: “Chú trọng chăm lo xây dựng văn hóa trong Đảng, trong các cơ quan nhà nước và các đoàn thể; coi đây là nhân tố quan trọng để xây dựng hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh. Trong đó, trọng tâm là xây dựng đội ngũ cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức có phẩm chất đạo đức, tận tuỵ, hết lòng phụng sự Tổ quốc, phục vụ Nhân dân, gắn bó máu thịt với Nhân dân; có ý thức thượng tôn pháp luật, dân chủ đi đôi với kỷ luật, kỷ cương; tự do cá nhân gắn với trách nhiệm xã hội và nghĩa vụ công dân. Ngăn chặn, đẩy lùi tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống trong một bộ phận cán bộ, công chức, đảng viên”. Đây là sự nhận thức sâu sắc của Đảng về mối quan hệ giữa văn hóa với các lĩnh vực của đời sống xã hội, nhất là trong chính trị và kinh tế, một thành tựu lý luận có ý nghĩa to lớn trong chỉ đạo thực tiễn của Đảng ta thời kỳ đổi mới toàn diện đất nước.

Như vậy, chúng ta có thể khẳng định, Đinh Lâm Thanh không hiểu biết gì về văn hóa Việt, về mối quan hệ giữa văn hóa với chính trị ở Việt Nam. Thủ đoạn của Y là lợi dụng vấn đề văn hóa để xuyên tạc giá trị văn hóa của dân tộc, bôi nhọ nền văn hóa của đất nước, truyền bá, kích động những tư tưởng văn hóa độc hại, ngoại lai, pha tạp, kêu gọi phần tử cơ hội, phản động lưu vong tiếp tục đấu tranh hòng xóa bỏ đi những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc, hạ thấp uy tín, vai trò lãnh đạo Đảng, nhà nước Việt Nam./.

Bình luận bằng tài khoản Facebook

Leave a Reply

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.